THẬP NIÊN 80: QUẶNG TẨU NUÔI CON Ở MỎ KHAI THÁC THAN - Chương 50: Pha Trò

Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:46:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Quảng Toàn trợn tròn mắt, từ nào để pha lẫn sự hụt hẫng.

Là một từng tuổi thì chắc chắn sẽ tin lời từ một phía nhưng lấy tính cách của tin sự thật là loại chuyện nên mặc kệ cha ầm ĩ thế nào vẫn đổi tên đơn gửi tiền.

Vệ Mạnh Hỉ cũng thể tiếp thu sự thật mâu thuẫn nội bộ gia đình nên tiếp đó cô cũng thêm gì.

Nhà khách mở quặng xa, vài phút là đến, khi đặt phòng xong thì cần an bài gì nhiều, tìm nhân viên mượn cái chậu, tiện đường mua một cái khăn lông trắng mới.

Vệ Mạnh Hỉ chịu đựng mùi vị thật lâu, quan tâm nước ấm mà trực tiếp mở nước máy lên tắm rửa.

Ở mỏ than Kim Thủy nóng hơn so với thôn Thái Hoa Câu nên nước xả cũng phần nào nóng, nước cuốn bơ dẩn , chờ tắm xong thì nhóm tiểu gia hỏa hô hô ngủ ngon lành.

Đứa nhỏ nhiều, nghịch ngợm nên ngủ một chút thành thật, đứa xoay qua, đứa nọ gác lên đứa , còn đứa thì ngủ bẹp miệng , Căn Hoa còn mớ: “Đau bụng quá.”

Vệ Mạnh Hỉ vội vàng qua xoa bụng nó: “Sao , đau bụng dẫn xuống lầu nhà vệ sinh.”

trong chốc lát vẫn phản ứng, Căn Hoa xoa bụng mềm mại qua , hoa mắt , cô còn phát miệng khóe miệng đứa nhỏ còn nhếch lên một cái.

“Con ? Không chừng ăn nhiều quá đau bụng .” Vệ Mạnh Hỉ lo lắng, lâu ngày như mới ăn nhiều cơm trắng với thịt nên đau bụng , ai ngờ Căn Bảo mở miệng “Chắc là chị ăn đồ ăn của ba nên trúng độc.”

Nói xong, thấy âm thanh chuyện của ba , nó hé con mắt , lúc bắt gặp ánh mắt của nên nhanh lẹ nhắm c.h.ặ.t mắt , ậm ự giả bộ ngủ.

Vệ Mạnh Hỉ: “……………”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-50-pha-tro.html.]

Hai cái đứa ! Làm trò mà!

Cũng thật tinh , thì bọn nó bất mãn với ba nhưng dám thẳng, bày đặt cố ý mớ đề phát tiết chứ gì.

Vệ Mạnh Hỉ xem như thấy gì, đàn ông đang ở cửa sổ chẳng gì, trái tim như chôn vùi nấm mồ. Được , viếng mồ mả hiện tại nha, đợi đến sang năm thanh minh . Vệ Mạnh Hỉ c.h.ử.i thầm, đưa tay vuốt b.í.m tóc của , bây giờ một chai dầu gội đầu, tắm nữa thì còn gì tuyệt vời bằng.

Trong phòng tuy bảy đều là suy dinh dưỡng nhưng đầu tóc của hai lớn tại đặc biệt , tóc nhiều màu đen huyền, còn nhóm tiểu gia hỏa thì vàng hoe lưa thưa, cũng về tẩm bổ đổi nổi đây.

Vệ Mạnh Hỉ lau mồ hôi trán cho tiểu Ô Ô, trong lòng tràn đầy hy vọng.

Cô tin tưởng, lúc đây thể khiến cuộc sống trở nên hơn, tuyệt đối sẽ dựa dẫm bất kỳ ai, bao gồm chồng mắt , tính tình của .

“Việc khác đừng lo lắng, mắt nghỉ ngơi hai ngày, ngày mai tan ca sớm, dẫn con quen cảnh nơi .” Tầm mắt của đàn ông rơi đứa con gái út, đau lòng là giả, mặc dù con gái quan tâm .

“Con gái bệnh em cũng đừng vội, hậu thiên xin nghỉ đến bệnh viện tổng của quặng khám.”

Vệ Mạnh Hỉ lúc mới hừ hừ một tiếng, tỏ vẻ đồng ý.

Sột soạt sột soạt một hồi móc từ trong túi một xấp phiếu gạo và tiền đưa cho bộ cho Vệ Mạnh Hỉ “Cơm chiều nhà ăn ăn , nhớ kêu nhiều thịt một chút.”

Vệ Mạnh Hỉ cũng khách khí mà lấy bộ, sơ qua mười lăm mười sáu đồng, chắc hẳn tích lũy riêng, mỗi tháng 28 đồng, gửi về nhà 20 đồng, ở đây ăn uống nhiều nên khả năng còn tiền.

 

 

Loading...