THẬP NIÊN 80: QUẶNG TẨU NUÔI CON Ở MỎ KHAI THÁC THAN - Chương 42: Ngồi Xe Xuyên Đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:46:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Mạnh Hỉ mà đau xót, chỗ chỉ là kế sách tạm thời cho kế hoạch hôm nay nhưng bọn nhỏ , cho rằng gian nhà thấp bé ở cửa thôn mùi phân của gia súc là nhà chân chính của , là nơi che mưa chắn gió cả đời.

“Về chúng sẽ nhà của chính , nhưng sẽ chút vất cả, các con nguyện ý cùng ?”

Này còn hỏi, đương nhiên là bọn nó nguyện ý nha

“Hiện tại hối hận cũng kịp.”

“Mới hối hận ” Vệ Hồng nhỏ giọng , nghĩ điểm tiếc nuối, “Vậy về thể mua giày da nhỏ cho con ?”

Vệ Mạnh Hỉ sung sướng, chỉ cần thoát ly khỏi hố phân , về tự do bay nhảy, Vệ Mạnh Hỉ cô bản lĩnh mang bọn nhỏ thì cũng sẽ khả năng là cho bọn nhỏ cuộc sống sung sướng, hạnh phúc.

Thật nhanh máy kéo đến huyện thành, Vệ Mạnh Hỉ dẫn theo bọn nhỏ đến bến xe, cô nhớ lầm huyện Hồng Tinh hai chuyến xe chạy tuyết tỉnh thành, mà chuyến xe cuối cùng là hai giờ chiều.

Tuy nhiên đồng hồ nên khái niệm thời gian là gì, may mắn ông trời còn thương cô, chuyến xe hôm nay một bà lão thể khỏe, lên xe liền ói, tài xế cùng bán vé sợ bà dơ xe nên kêu bà xuống xe ói xong , cũng nhờ thời gian trì hoãn , lúc xe xuất phát con cô bắt kịp xe.

Một trẻ tuổi, mặt một màu đen thôi, còn phát mùi lạ, mấy ngày vẫn tắm rửa. Trong n.g.ự.c cô còn bọc một đứa bé dứt sữa, vai vác cái bao cũ nát, phía còn hai bé trai, một đứa cầm ấm nước, đứa còn xách một túi lưới hoa quả dại.

Chính giữa là hai bé gái, một đứa còn cầm một hộp sắt, qua hộp sữa mạch nha dùng hết lấy để đựng lương khô.

Người lớn và đứa nhỏ ăn mặc rách tung tóe, giống như dân chạy nạn

“Các ngươi ?” Người bán vé cảnh giác hỏi.

Chắc lưu mạnh nhỉ.

“Đi tìm ba ba để xem bệnh cho em gái” Vệ Đông đĩnh đạc giọng .

lúc tiểu Ô Ô ngẩng đầu lộ gương mặt than đen đúa, đây là bôi lên cho bé.

Người phụ nữ bán vé ngẩn , đứa nhỏ trông cũng quá đáng thương nên thở dài một tiếng “Thư giới thiệu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-42-ngoi-xe-xuyen-dem.html.]

Vệ Mạnh Hỉ móc thư giới thiệu cất trong lòng n.g.ự.c , lúc khám bệnh cho bọn nhỏ cô xin hai thư giới thiệu nhưng chỉ dùng một tờ, thứ hai thì quen bác sĩ Hồ giới thiệu kê cho cô tờ giấy chứng minh chuyển tuyến khám bệnh, tờ giấy nếu tới mỏ than Kim Thủy vẫn thể sử dụng để khám bệnh .

“Mang đứa út khám bệnh, sẵn tiện dẫn theo bọn nhỏ thăm cha nó.”

Người bán vé lúc mới cho Vệ Mạnh Hỉ lên xe, may mắn là mấy chỗ gần cuối , bọn nhỏ vui mừng nhảy cẩn lên.

Ô tô lớn nha, còn bốn bánh ! Quả thực bọn nó mơ cũng thấy thứ , ngoài thông qua cửa kính còn ngắm cảnh, bọn nó bao giờ thấy điều .

Đáng tiếc là chỗ chỉ hai cái cửa sổ, bốn tiểu gia hỏa ai cũng gần cửa sổ nên cứ ríu rít một hồi ngừng.

Vệ Mạnh Hỉ qua nghiêm mặt : “Yên lặng, lộn xộn, xoay vòng, mỗi đứa mười phút.”

Nói mười phút nhưng tính thế nào mười phút, chỉ mỗi quẹo qua khúc cua là mười phút, mỗi hai đứa ở cửa sổ là hai đứa còn trông ngóng nhanh đến khúc cua để đổi chỗ, chẳng bao lâu bốn đứa ai cũng mệt mỏi.

Nhìn đám nhãi con rủ rượi, Vệ Mạnh Hỉ qua thấy xót, cũng may cuộc tranh giành kết thúc, thôi vẫn còn bọn nó luyên thuyên ngừng, đến lúc đó chỉ cô nhức đầu mà hành khách cũng sẽ phàn nàn.

Đứa nhỏ 4 tuổi tinh lực hữu hạn, một lát liền dựa mà ngủ hết. Nhìn cục cưng trong n.g.ự.c ốm yếu bệnh tật, sang bốn đứa nhỏ vô tư vô lo, Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy một đường giống như chạy nạn sợ gặp nhiều khó khăn nên cô lựa chọn hình thức ngụy trang , đợi đến mỏ than sẽ tẩy rửa cho bọn chúng.

Kỳ thật tiền sớm về tới tay , đó cô thể nhưng cô đem thể đứa nhỏ điều dưỡng lên , nhưng chờ một ngày một ngày trong lòng cô cảm thấy gì đó . Cũng may đường đến bưu chính hỏi thăm qua Lục Tiểu Ngọc té gãy chân xuất viện, chồng cô ở nhà, bằng cô cũng dám kéo dài thời gian.

Xe chạy vùn vụt trong đêm tối, tiếng ngáy ngủ, tiếng nghiến răng ken két từng đợt của vang lên, Vệ Mạnh Hỉ ngủ , cũng ngủ mà căn bản cô dám ngủ.

Thời buổi rời nhà hoặc nương nhờ họ hàng, thăm bạn bè hoặc nam bắc kiếm ăn, ai bên trong du côn ăn trộm gì , cô còn cất nhẫn cùng 500 đồng tiền mặt đây .

Cô cố ý ngụy trang hôi dơ như thế chính là né ăn trộm, hy vọng bọn họ buông tha cho ăn mày như cô.

Vừa cảnh giác mê man một hồi cũng trải qua bao lâu, cuối cùng đến bến xe đường dài của tỉnh thành.

Vệ Mạnh Hỉ đ.á.n.h thức mấy đứa nhỏ, xuống xe tìm tuyến xe đến mỏ than Kim Thủy, bảng thông báo ghi rõ, xe tám giờ sáng mới xuất phát chạy hai giờ đồng hồ, tầm mười giờ rưỡi là đến nơi. Tính cũng xa lắm.

 

 

Loading...