Trong trung tâm thương mại, thiết gì cũng đầy đủ, hợp đồng nhanh in .
Sau khi hai bên ký xong, Diệp Uyển Anh hỏi:
"Người , khi nào các cô thời gian nhận hàng? Chủ yếu là chúng đang gấp rút đến địa điểm tiếp theo, thể càng nhanh càng !"
Bà chủ nghĩ món hời lớn thế nếu bỏ qua, chắc cơ hội gặp nữa:
"Trung tâm thương mại , xe, nếu các vị thực sự gấp, tối nay cũng !"
Diệp Uyển Anh : "Không cần, chúng thể đích đưa tới cho các cô, cứ đợi nhận hàng là !"
Thực sự tìm tạm một cái nhà kho, đúng là khá khó khăn.
Bà chủ vốn dĩ mang tâm lý chiếm món hời, đương nhiên sẽ từ chối: "Được!"
...........
Rời khỏi trung tâm thương mại, hai vợ chồng lập tức tìm công ty cho thuê xe tải lớn, xe đương nhiên tự lái , nếu chuyện chẳng sẽ lộ ?
"Ông xã, vé tàu hỏa bốn giờ sáng nay, trưa mai đến thành phố Y."
"Được, mệt ?"
Bản thì cảm thấy thức đêm vài hôm vấn đề gì, nhưng cô vợ nhỏ yếu đuối như , chắc chịu nổi.
Diệp Uyển Anh nhịn : "Ông xã, cảm thấy ai thấy tiền đang vẫy gọi mà thấy mệt chứ?" Cô trêu chọc.
Nghe , Cao Đạm chút bất lực giật giật khóe môi:
"Lát nữa thuê xe, em cứ nghỉ ngơi xe một lát."
Biết chồng quan tâm , Diệp Uyển Anh đương nhiên sẽ từ chối:
"Vâng! , chúng nên thuê một cái nhà kho ? Ngày bên trạm thu mua lương thực nhận hàng ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
"Chuyện để lo, bên nhắc đến một chỗ, thích hợp để giao dịch."
"Được!"
Thời buổi tìm công ty cho thuê ô tô đúng là khó tìm, cuối cùng tìm một nhà ở bến tàu, một chiếc xe tải cũ nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-901-gia-lao-ban-gia-phu-nhan-man-kich-hoan-hao-cua-vo-chong-cao.html.]
Cũng may, qua kiểm tra, động cơ, phanh các thứ đều bảo dưỡng , vấn đề gì.
Nộp một ngàn đồng tiền cọc, ký tên, còn để giấy tờ của một , mới lái xe ngoài.
Đã xem bản đồ từ sớm, nên quen đường lái đến chân một ngọn núi, ngôi làng gần nhất xung quanh cũng cách đó hai ba dặm.
Diệp Uyển Anh cũng ngủ thật, thấy đến nơi , liền xuống xe, Cao Đạm đương nhiên cũng xuống theo, đó phụ trách cảnh giới bên ngoài.
Chuẩn xác lấy lượng mà bà chủ trung tâm thương mại cần từ trong gian, suýt chút nữa thì chiếc xe tải chứa hết, năm trăm cân mì sợi còn dùng dây thừng buộc nóc thùng xe.
"Xong , mau thôi."
Từ đây , bên ngoài sẽ cho rằng những thứ đều thu mua từ các làng lân cận, hơn nữa chỉ mấy ngàn cân, cũng sẽ gây sự chú ý của bao nhiêu .
Xe tải lái thẳng đến cửa trung tâm thương mại, bà chủ dẫn đợi sẵn từ lâu.
E là tối nay nhân viên của trung tâm thương mại đều nghỉ, tất cả đều ở đây.
"Giả lão bản, Giả phu nhân, hai vị cuối cùng cũng đến !" Bà chủ đến mức mặt như nở hoa, thể ? Đây chính là bớt gần một ngàn đồng tiền vốn, bằng lợi nhuận ròng nửa tháng của trung tâm thương mại .
Giả lão bản, Giả phu nhân, chẳng tương đương với ông chủ giả, bà chủ giả .
Vốn dĩ là giả mà, cái tên giả đặt cũng thật xứng đôi lứa.
"Hàng đều ở xe , , bảo của cô lên chuyển hàng , đó cân trọng lượng!"
"Được!"
Ngay đó, sang mấy nhân viên nam phía : "Mấy các , lên chuyển hàng, những khác, lấy bao tải qua đây đóng hàng."
"Vâng, thưa sếp!"
Một xe hàng, dỡ mất gần nửa tiếng, cộng thêm cân trọng lượng, mới coi như kết thúc.
Bà chủ cũng sảng khoái trả tiền: "Giả lão bản, Giả phu nhân, nếu cơ hội, hợp tác nhé!"
Ha ha...
Mặt dày thế, rốt cuộc ai cho cô sự tự tin đó ?