Đợi hai bố con lên xe, chiếc xe rời .
"Thiếu chủ, Sở trưởng Cao đến chỗ chúng ?" Tiểu Đậu T.ử tò mò hỏi.
Ninh Lạc liếc một cái:
"Muốn ?"
Ách, đương nhiên !
Đường đường là Sở trưởng Cao, đột nhiên đến cái nơi ? Quá khiến suy diễn ?
Cũng may, Tiểu Đậu T.ử và Ninh Lạc đều , đường đường là Sở trưởng Cao là như .
"Tại cho ?"
Dứt lời, Ninh Lạc nhấc chân luôn.
Tiểu Đậu T.ử rõ ràng ngẩn một lúc lâu, mới phản ứng , vội vàng đuổi theo:
"Thiếu chủ, rốt cuộc là gì ?"
Ninh Lạc dừng bước, nhưng mở miệng dặn dò:
"Cậu lập tức thông báo cho mấy ở phân bộ , khi trời tối nếu xử lý xong chuyện với Thanh Bang, thì cần về nữa!"
Lần , Ninh Lạc lo lắng.
Chuyện cho dù ầm ĩ đến chỗ cha, mấy cũng sẽ chiếm lợi lộc gì.
Đã chuyện giữa Diêm Bang và Thanh Bang, Ninh Lạc mới sẽ khách sáo .
Còn khách sáo nương tay, thì chính là ngốc!
"Hả? Ồ, !"
......
Trên xe, một đoạn đường khá dài, nhóc con cũng tò mò hỏi bố nó:
"Bố ơi, tại chúng đến tìm chú Lợi Hại ạ?"
Cao Đạm nhắm mắt, định để ý tới.
nhóc con nào đó như kẹo mạch nha cứ dính lấy buông:
"Bố, bố ơi?"
Bất đắc dĩ, Cao Đạm mở mắt, liền thấy con trai ngốc nghếch leo lên đùi , đang mở to đôi mắt tròn xoe .
Cao Đạm vươn tay, xách nhóc con đặt sang bên cạnh :
"Ngồi cho đàng hoàng! Có như nguy hiểm ?" Giọng điệu nghiêm túc hẳn lên.
Loại chuyện , đương nhiên nghiêm túc.
Vấn đề an , thể đùa .
Nhóc con bố quát, còn chút ngơ ngác.
Cao Đạm mà nhíu mày:
"Con rốt cuộc , cứ như hành động của con, nếu xe phanh gấp con sẽ thế nào?"
Nhóc con lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2707-van-de-ve-tuoi-tac-cua-co-y-ta.html.]
"Không ạ."
Dù còn nhỏ, tự nhiên là .
Cao Đạm lạnh mặt, trầm giọng:
"Còn ? Vậy con cho kỹ đây, một khi xe phanh gấp, nếu bố giữ con, thì, đầu con sẽ đập thẳng đây, nhẹ thì thương, nặng thì... cần bố nữa chứ?"
Hít~
Nhóc con quả thực dọa sợ, hít ngược khí lạnh.
giây tiếp theo:
" mà bố ở đây mà, Đoàn T.ử sẽ !"
Trong lời , đủ để thấy, nhóc con đối với bố nó tin tưởng đến mức nào!
Trong chốc lát, Cao Đạm cũng nên gì nữa.
Thở dài:
"Ngồi cho đàng hoàng, từ bây giờ, thêm một chữ nào nữa!"
"Ồ."
Trong lòng nhóc con lời như , hừ hừ hậm hực thầm oán trách:
Bố cứ như !
Nói một nửa giấu một nửa!
Sau đó còn cực kỳ thích đe dọa !
Thôi bỏ , thèm so đo với ông già nữa!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Phụt!
Cũng may, Cao Đạm suy nghĩ trong lòng con trai lúc , nếu ... ông già hả?
Có tin là ném thẳng con ngoài xe ?
Thằng nhóc thối!
Suốt dọc đường, nhóc con cứ thầm oán trách trong lòng như , cho đến khi về đến bệnh viện, nhóc con mới dừng .
Cao Đạm , nhóc con lon ton chạy theo .
Không chạy a, chân ngắn theo kịp!
Đôi chân dài của bố nó, một bước, nhóc con chạy mấy bước đấy.
Trong phòng bệnh, Diệp Uyển Anh đang trò chuyện với cô y tá nhỏ.
"Bao nhiêu tuổi ?"
"Dạ? Mười... mười chín ạ."
"Mới mười chín ? Hơi nhỏ nhỉ."
Cô y tá nhỏ thu dọn đồ đạc đặt lên xe đẩy:
"Cô Diệp, tuổi của vấn đề gì ạ?" Tò mò hỏi.