Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 335: Anh Ấy Đều Đã Nhìn Thấy Bí Mật Của Cô
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:03:57
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chủ yếu là hai gặp mặt, chuyện một chút.
Bố cô ở đây, cũng tiện lắm.
"Được, hai đứa ăn , lát nữa về sớm nhé." Mẹ Tô híp mắt .
Bà Tạ Hoài Tranh, cứ như đang con trai ruột của .
Chàng trai bề ngoài đúng là nhất biểu nhân tài.
Quả thật ngay cả trong giới giải trí cũng hiếm thấy trai như , quan trọng là khí chất của , dáng vô cùng thẳng thớm.
Đi đường lớn thế , ánh mắt của ít đều đổ dồn .
Lúc , Tô Chiêu Chiêu kéo Tạ Hoài Tranh đến một nhà hàng bên cạnh, đây cũng coi là một quán ăn khá ngon ở khu vực .
Có bán cả món xào và điểm tâm, cũng tiện thể để Tạ Hoài Tranh nếm thử món ngon đặc sắc ở đây.
Tạ Hoài Tranh thực đơn muôn hình muôn vẻ , chút tò mò Tô Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu, đây chính là thế giới của các em ? Giống hệt như em miêu tả, tiên tiến."
Anh cảm thấy bản ngược chút giống nguyên thủy.
Anh chiếc điện thoại di động Tô Chiêu Chiêu đang cầm trong tay, cũng tràn đầy nghi hoặc: "Cho nên, cái chính là điện thoại di động nhiều chức năng mà đây em ?"
Tô Chiêu Chiêu gật đầu.
Cô hào phóng đưa cho Tạ Hoài Tranh: "Anh thử xem ? Cũng thú vị lắm đấy."
Đã Tạ Hoài Tranh hiện tại thể giống như cô giữa hai thế giới, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy, đến lúc đó cũng thể chia sẻ những đồ vật trong Không gian của .
Bọn họ hiện tại, chắc coi là hai đặc biệt nhất của hai thế giới .
Tạ Hoài Tranh vật thể đang phát sáng , chỉ cảm thấy vô cùng mới lạ, bên trong cái gì cũng , quả nhiên giống như Tô Chiêu Chiêu .
Thần kỳ hơn nữa là, chỉ cần đưa tay chạm là thể mở nhiều thứ.
Lại còn hát nữa!
Tạ Hoài Tranh chăm chú nghịch chiếc điện thoại , cảm thán: "Chiêu Chiêu, em theo sang bên sinh sống chịu thiệt thòi quá, em ở đây chỉ riêng cái thứ thôi cũng vui ."
"Vậy ? Em cảm thấy thiệt thòi ."
Chủ yếu là ở bên cô thật cũng thể chơi điện thoại, còn thể lên mạng, chỉ là thể liên lạc với khác mà thôi.
Rất nhanh, đồ ăn bàn đều mang lên.
Đầy ắp một bàn, đủ loại món ăn bày biện tinh tế, khiến Tạ Hoài Tranh mà vô cùng cảm thán.
"Người bình thường bây giờ cũng thể ăn những bữa cơm ngon thế ?"
Anh những thực khách xung quanh, quả thực đều là bình thường.
rằng, những thứ ở bên chỗ , cho dù là gia đình điều kiện khá giả như nhà họ, cũng chắc ăn ngon như .
Xem Tô Chiêu Chiêu lừa , mấy chục năm , mức sống vật chất của con nâng cao nhiều.
Những món ăn cũng muôn hình muôn vẻ, còn đủ loại hải sản, ở thành phố nội địa như chỗ họ cũng thường thấy.
Tô Chiêu Chiêu điên cuồng gắp thức ăn cho Tạ Hoài Tranh, : " , cho nên Hoài Tranh, ăn nhiều một chút . Dù , một năm chỉ thể đến bên hai , nhiều cơ hội để ngày nào cũng ăn ngon thế ."
Tạ Hoài Tranh , nhịn gật đầu.
Anh thưởng thức món ngon của thời đại , đó, Tô Chiêu Chiêu đưa dạo một vòng quanh đây mới về nhà.
Lúc đến cửa nhà cô, Tạ Hoài Tranh còn chút lo lắng Tô Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu, bố em liệu cảm thấy là một quái vật ? Họ sẽ đồng ý cho em ở bên ?"
Mặc dù thấy bố Tô vô cùng hòa nhã dễ gần, nhưng Tạ Hoài Tranh vẫn chút căng thẳng.
Dù , theo cách của Tô Chiêu Chiêu, chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết mà thôi.
Tô Chiêu Chiêu bật : "Anh yên tâm , chồng , bố em thích . Họ thể thích em, sẽ mang hạnh phúc cho em, cho nên họ cũng để ý là thế nào ."
Chỉ cần là loại vi phạm pháp luật, cô bố cô đều quan tâm.
Huống hồ, Tạ Hoài Tranh ở thế giới bên ưu tú như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-335-anh-ay-deu-da-nhin-thay-bi-mat-cua-co.html.]
Cửa mở , Tạ Hoài Tranh quan sát môi trường xung quanh, màn hình tivi khổng lồ , cũng may đó Tô Chiêu Chiêu phổ cập cho nhiều về lối sống của thế giới .
Tạ Hoài Tranh tận mắt thấy, ngoại trừ khiếp sợ thì những cái khác cũng vẫn .
Bố Tô Tô thấy hai trở về, gọi họ xuống mặt .
Bố Tô còn rót cho Tạ Hoài Tranh một chén : "Tiểu Tạ, đừng căng thẳng nhé, tình hình của cháu, Chiêu Chiêu đều với bác ."
"Vâng, bố , nếu hai bác còn chỗ nào lo lắng thì thể hỏi cháu ạ." Tạ Hoài Tranh nghiêm chỉnh.
Nhìn đôi vợ chồng mặt, tâm trạng Tạ Hoài Tranh chút phức tạp.
Anh cũng ngờ đến thể gặp bố của Tô Chiêu Chiêu, tự nhiên cảm thấy chút căng thẳng.
Anh chẳng mang theo thứ gì cả.
Đương nhiên, đồ đạc ở thế giới của đối với họ mà , lẽ đều coi là lạc hậu.
"Không , chúng mà, chính là hy vọng cháu và Chiêu Chiêu thể sống thật , chỉ cần các con hạnh phúc, những cái khác đều quan trọng."
"Bố , hai bác yên tâm ạ, con sẽ chăm sóc cho Chiêu Chiêu." Tạ Hoài Tranh nắm lấy tay Tô Chiêu Chiêu.
Ánh mắt và ánh mắt Tô Chiêu Chiêu giao giữa trung.
Đều thấy cảm giác kiên định trong mắt đối phương.
"Có câu của cháu, chúng cũng yên tâm ." Bố Tô .
"Vậy đến lúc đó bao giờ các con về?"
"Bố , con và Hoài Tranh hiện tại một năm hai cơ hội thể trở về bên , cho nên chúng con cũng sẽ vĩnh viễn mất liên lạc ." Tô Chiêu Chiêu về phía bố , , "Có điều, công việc của con, phiền bố giúp con xin nghỉ nhé, dù con bây giờ thế cũng cách nào tiếp tục ở đây nữa."
"Được, , Chiêu Chiêu, còn chuyện gì khác dặn dò bố ?" Mẹ Tô xoa tóc Tô Chiêu Chiêu, hốc mắt đỏ hoe.
Cũng may một năm còn hai thể gặp con gái bà, chỉ là hai , thực cũng khá ít.
"Không ạ. Cũng gặp mặt , là đợi nửa năm nữa , dù thì bố , hai sống thật , chú ý sức khỏe của . Mẹ, bình thường rảnh rỗi thì tập thể d.ụ.c nhiều , bố, bố cũng nghỉ ngơi nhiều, đừng lúc nào cũng tăng ca thức đêm, bố lớn tuổi , so với thanh niên ."
"Biết ."
Họ cứ như trò chuyện đến nửa đêm.
Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh mới trở về phòng ngủ.
Tạ Hoài Tranh căn phòng của Tô Chiêu Chiêu, cô trang trí tinh tế, đủ loại đồ vật từng thấy bao giờ, còn một chiếc máy tính xách tay?
Mỏng nhẹ như .
"Rất tò mò ?" Tô Chiêu Chiêu thấy Tạ Hoài Tranh chằm chằm chiếc máy tính , hỏi.
Tạ Hoài Tranh gật đầu.
"Vậy chơi thử ?"
"Được."
Tạ Hoài Tranh cũng khách sáo, Tô Chiêu Chiêu mở máy tính xách tay cho Tạ Hoài Tranh chơi, bản cô tắm .
Ngủ một giấc, chắc là họ sẽ xuyên trở về nhỉ?
Lại ngờ, Tô Chiêu Chiêu tắm xong , thấy ánh mắt Tạ Hoài Tranh rơi , trong ánh mắt mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.
"Sao thế? Anh thao tác nào hiểu ?"
Tô Chiêu Chiêu cảm thấy kinh ngạc, nhưng cô cảm thấy Tạ Hoài Tranh hẳn là thông minh, thấy quen nhanh.
Tạ Hoài Tranh bên chỗ họ cũng thứ tương tự như máy vi tính.
"Chiêu Chiêu, thấy , trong của em nhiều loại tiểu thuyết đó. Em là con gái, thể xem những thứ lộ liễu thế chứ?"
Tô Chiêu Chiêu ngẩn , về phía màn hình, mới phát hiện Tạ Hoài Tranh từ lúc nào mở cái thư mục bí mật ẩn của cô .
Mẹ kiếp!