Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 287: Muốn Cô Làm Cô Giáo Của Cậu
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:02:59
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai mua ít đồ về, Tạ Hoài Tranh phụ trách xách đồ, về đến nơi, Tô Chiêu Chiêu phụ trách sắp xếp.
Ngôi nhà , ngày càng ấm cúng.
Tô Chiêu Chiêu căn phòng nhỏ do chính tay từng chút một trang trí, trong lòng cảm thấy thành tựu.
Cô dựng một cái bếp lò nhỏ bên cạnh ban công, lúc rảnh rỗi thể cùng Tạ Hoài Tranh sưởi ấm, xem tivi ở đây.
Trên bếp lò nhỏ đó, thể đun nước, cũng thể đặt một ít lạc, quýt, hâm nóng lên ăn sẽ ngon hơn.
Sau khi dọn dẹp xong đồ đạc, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Tô Chiêu Chiêu mở cửa, thì thấy là Chu Tiểu Vân.
"Vân thẩm."
Chu Tiểu Vân tủm tỉm xách một túi đồ đến: "Đây là lạp xưởng và thịt muối cô mới ướp năm nay, mang cho các cháu một ít, cháu thể treo ở ban công, đợi nó từ từ khô ."
Tô Chiêu Chiêu thịt muối trong tay Chu Tiểu Vân, đột nhiên cảm giác như sắp đến Tết.
"Cảm ơn Vân thẩm!" Tô Chiêu Chiêu lập tức cảm ơn Chu Tiểu Vân, "Thím khách sáo quá ạ."
Chu Tiểu Vân xua tay: "Nên mà, cháu cũng mấy thứ , bây giờ nhà nào cũng đang phơi thịt muối, nếu , đợi qua Tết trời nóng lên cũng nữa."
Tô Chiêu Chiêu nghĩ đến vật tư trong gian của , hình như cũng thịt muối, lạp xưởng, hơn nữa còn loại vị mặn mà bên thích ăn, cũng loại vị ngọt như ở Thâm Thành.
Xem , đến lúc đó thể lấy một ít.
Tô Chiêu Chiêu cảm ơn Chu Tiểu Vân, khách sáo một hồi, xách đồ để Tạ Hoài Tranh mang ban công treo lên.
Tô Chiêu Chiêu nhịn : "Không tại , em cứ cảm giác sắp đến Tết ."
Tạ Hoài Tranh cô, kìm : "Anh thì mong mau đến Tết, đến lúc đó thể đưa em về nhà."
Vốn dĩ Tô Chiêu Chiêu kết hôn với , nên đưa cô về mắt nhà, nhưng vì Hoàng Ký Cầm tự đến, cộng thêm bình thường nhiệm vụ của quá nhiều.
Cũng sợ đường vất vả, ở nhà thời gian quá ngắn, điều đó cũng cho Tô Chiêu Chiêu.
Vì , cuối cùng, Tạ Hoài Tranh vẫn chọn đến Tết mới đưa Tô Chiêu Chiêu về.
"Được ạ, em cũng mong đến xem nhà ."
Chuyện hiểu lầm như , nhà Tạ Hoài Tranh thể chấp nhận cô ?
Còn bố và kế của cô...
Không nhà Tạ Hoài Tranh để ý đến những chuyện ?
Dù đối phương cũng là gia đình danh giá thực sự, ít nhiều cũng sẽ cân nhắc những vấn đề chứ?
Tạ Hoài Tranh thấy Tô Chiêu Chiêu chìm suy tư, khỏi : "Đang nghĩ gì mà xuất thần ?"
"Em đang nghĩ, nhà ghét em ?"
"Họ dám!" Sắc mặt Tạ Hoài Tranh lạnh , "Nếu đến cả chuyện cũng bảo vệ em, thì xứng đàn ông của em."
"Ừm, nếu bảo vệ em, em đầu bỏ ngay, để tìm thế nào cũng thấy!"
"Không , Tô Chiêu Chiêu, em lật trời ." Tạ Hoài Tranh lời của Tô Chiêu Chiêu, nhíu mày .
Xách Tô Chiêu Chiêu lên đẩy cô xuống sofa, cả đè lên, tạo thành một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
"Lời , thích , Chiêu Chiêu, em nữa."
Tô Chiêu Chiêu , Tạ Hoài Tranh thật sự lo lắng , cô ôm mặt Tạ Hoài Tranh, đảm bảo với : "Em chỉ đùa thôi, đừng coi là thật."
"Anh tin, trừ khi em hôn ."
là một kẻ vô .
Tô Chiêu Chiêu ghé sát , hôn lên môi : "Tin ?"
Giây tiếp theo, nụ hôn đàn ông cho sâu hơn.
Đè Tô Chiêu Chiêu sofa loạn một hồi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-287-muon-co-lam-co-giao-cua-cau.html.]
Buổi tối ăn cơm xong, Tô Chiêu Chiêu cùng Tạ Hoài Tranh xuống lầu dạo.
Vừa , cô gặp Lý Vệ Xuyên.
Từ khi Lý Vệ Xuyên học, cô một thời gian khá dài gặp .
Chỉ thỉnh thoảng gặp Vương An Ninh, bà sẽ kể cho cô tình hình hiện tại của Lý Vệ Xuyên, rằng giáo viên của phản ánh nhiều hơn , còn chủ động đề nghị tham gia cuộc thi toán học.
Đã là Lý Vệ Xuyên chủ động đề nghị, họ cũng sẽ từ chối.
Vì thời gian , đều về nhà, ở trường chăm chỉ giải đề, thì là tham gia cuộc thi.
Bây giờ là đầu tiên về nhà từ khi khai giảng đến nay.
Dáng vẻ Lý Vệ Xuyên vẫn đổi, nhưng dường như cao hơn một chút, ánh mắt, cũng vẻ tinh thần hơn nhiều.
Tô Chiêu Chiêu vui mừng, vì cô thể thấy, trạng thái của Lý Vệ Xuyên đang dần lên.
"Chị." Thiếu niên ngoan ngoãn gọi Tô Chiêu Chiêu một tiếng.
Tô Chiêu Chiêu cũng tủm tỉm : "Vệ Xuyên, lâu gặp."
" là lâu gặp, em thi toán giải nhất cấp tỉnh, tiếp theo, còn tham gia cuộc thi quốc."
Cậu chủ động cho Tô Chiêu Chiêu tin , là Tô Chiêu Chiêu thể khen .
"Oa, giỏi quá, Vệ Xuyên, em quá đỉnh, đây chị em nhất định thể , vì , bất kể là chuyện gì, cũng dũng cảm thử, cho dù thất bại, cũng coi như là một trải nghiệm mới mẻ, ?"
Lý Vệ Xuyên cô gái mặt, đôi mắt cô sáng ngời, như những vì trời.
Nụ mặt cô cũng rạng rỡ như , tựa như mặt trời, trong đêm lạnh giá , khiến lòng ấm áp.
Hình như một thời gian gặp, phát hiện Tô Chiêu Chiêu dường như xinh hơn ít.
Thật , từng thấy cô gái nào xinh như , hơn nữa, trong lòng còn bụng như thế.
Trở trường học, nhiều cô gái, nhưng tìm ai giống như Tô Chiêu Chiêu.
Lý Vệ Xuyên lục cặp sách, lấy một thứ đưa cho Tô Chiêu Chiêu: "Chị, đây là quà em tặng chị, coi như là cảm ơn chị giúp đỡ em trong thời gian qua."
Đó là một cuốn sách, còn là sách danh tác.
là hợp với phong cách của Lý Vệ Xuyên.
"Cảm ơn em." Tô Chiêu Chiêu nhận lấy cuốn sách, "Bây giờ em vẫn chứ? Quan hệ với các bạn học thế nào?"
"Rất ạ, cảm thấy bây giờ chuyện với khác hình như còn bài xích như nữa."
"Vậy thì ." Tô Chiêu Chiêu thở phào nhẹ nhõm, "Xem , chị cũng cần tiếp tục trị liệu cho em nữa, Vệ Xuyên, em hồi phục nhanh."
Tô Chiêu Chiêu , những gì nhiều, là do Lý Vệ Xuyên tự nguyện bước .
Cô chỉ tiện tay đưa cho một bậc thang mà thôi.
Nếu , nếu Lý Vệ Xuyên tự bước , dù cô gì cũng vô dụng.
"Vâng, là..." Lý Vệ Xuyên đến đây, tâm trạng chút sa sút.
Cậu đúng là đang lên, nhưng như , chị sẽ thể tiếp tục trị liệu cho nữa.
Vậy cơ hội họ ở bên sẽ ngày càng ít .
Cậu cũng rõ rốt cuộc , rõ ràng đây bài xích bác sĩ tâm lý.
bây giờ, nỡ xa Tô Chiêu Chiêu.
Cảm giác thật kỳ lạ.
"Chị, tiếng Anh của em lắm, em chị giỏi tiếng Anh... Chị thể, giúp em học thêm ?" Lý Vệ Xuyên điều từ lâu.
Vậy thì từ bác sĩ chuyển thành cô giáo là .
Trang web quảng cáo pop-up