Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 275: Anh Thật Không Phải Là Người
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:55:08
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Chiêu Chiêu nắm c.h.ặ.t đôi đũa, chột c.h.ế.t.
Hứa Gia Hân vẫn nhận sự bất thường giữa Tạ Hoài Tranh và Tô Chiêu Chiêu, cô trò chuyện với Tô Chiêu Chiêu, kể chuyện của trai .
"Chiêu Chiêu, trai tớ khi về nhà, thực sự việc chăm chỉ a, ngày nào cũng liều mạng như tam lang, cũng xem mắt mấy cô tiểu thư mà tớ giới thiệu. Mẹ tớ còn hỏi tớ, tớ , tớ cũng trả lời thế nào."
Trong bếp, truyền đến tiếng nước chảy, tiếng nước lớn, thể thấy , tâm trạng Tạ Hoài Tranh càng tồi tệ hơn.
Tô Chiêu Chiêu vội vàng ngắt lời Hứa Gia Hân.
"Gia Hân, xin nhé, Hoài Tranh nghỉ trưa , là, chúng ăn nhanh lên một chút?"
Bây giờ cô cũng còn tâm trí mà ôn chuyện với Hứa Gia Hân nữa, cho dù Tạ Hoài Tranh lưng về phía cô, nhưng mà, cô vẫn thể cảm nhận , đàn ông vô cùng khó chịu.
Tô Chiêu Chiêu lo lắng c.h.ế.t.
Nghe , Hứa Gia Hân lập tức cố gắng và cơm: "Yên tâm yên tâm, Chiêu Chiêu cứ yên tâm, tớ sẽ ăn xong nhanh thôi!"
Hứa Gia Hân vốn dĩ đến đây ăn chực, vì lời của Tô Chiêu Chiêu, cô ngược tỏ vô cùng tự giác.
Cố gắng ăn hết phần cơm còn .
Tô Chiêu Chiêu nấu ăn thực sự ngon, khi đến đây, cô ăn bữa cơm nào ngon lành cả.
Cho dù là cơm do đầu bếp trong tiệm cơm nấu, đối với Hứa Gia Hân mà , vẫn cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó.
Nếu mấy ngày tới, ngày nào cô cũng đến ăn cơm, cô sẽ là một cô gái vui vẻ bao a.
"Để tớ rửa bát nhé?" Hứa Gia Hân hỏi Tô Chiêu Chiêu, đến bây giờ cô vẫn ý thức Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh .
Chỉ Tạ Hoài Tranh thoạt khá lạnh lùng, mà trầm mặc như thế.
Điều khác với dáng vẻ của Tạ Hoài Tranh trong tưởng tượng của cô .
Cũng Tô Chiêu Chiêu chọn một hũ nút như nhỉ?
Mặc dù trai, nhưng mà, đủ dịu dàng chu đáo thì a.
"Không cần cần, để tớ cho."
"Được, tớ về nhé."
Cô cũng mệt , sáng sớm lặn lội đường xa đến đây, đến trường học, giao phó nhiều việc, cô quả thực cũng cần ngủ một giấc thật ngon .
"Ừm." Tô Chiêu Chiêu với Hứa Gia Hân.
Sau khi Hứa Gia Hân rời , căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.
Tô Chiêu Chiêu Tạ Hoài Tranh từ trong bếp bước , im lặng lên tiếng, thậm chí ánh mắt cũng rơi cô.
Khoảnh khắc đó, Tô Chiêu Chiêu hoảng hốt.
Cô thực sự ngờ, Tạ Hoài Tranh phát hiện sự thật nhanh như .
Vốn dĩ, cô chỉ dẫn dắt , nhưng ai mà ngờ , bây giờ Tạ Hoài Tranh phát hiện sự thật chứ?
Tạ Hoài Tranh lúc , chắc chắn vẫn vô cùng bài xích quả táo.
Sau khi thứ cô cho ăn là táo, trong lòng chừng sẽ thấy buồn nôn.
Trong lòng , nhất định cũng ghét cô ?
Dù thì, quen Tạ Hoài Tranh lâu như , Tô Chiêu Chiêu từng thấy tức giận như thế bao giờ.
Lúc đầu, khi thích cô, cũng chỉ tỏ mất kiên nhẫn mà thôi, tuyệt đối dáng vẻ như bây giờ.
"Hoài Tranh..." Tô Chiêu Chiêu gọi một tiếng.
đôi môi mỏng của đàn ông mím c.h.ặ.t, sắc mặt lạnh lẽo, giống như thấy cô gì, thậm chí hé răng nửa lời, chỉ im lặng dọn dẹp đồ đạc.
Thật sự ghét cô a.
Tô Chiêu Chiêu c.ắ.n răng, tiếp tục gọi một tiếng: "Tạ Hoài Tranh, em xin , đừng tức giận ."
Tạ Hoài Tranh vẫn để ý đến cô.
Tô Chiêu Chiêu cũng xử lý tình huống thế nào nữa, mặc dù cô , học qua nhiều kiến thức chuyên môn, nhưng mà, khi thực sự đối mặt với thích, bỗng nhiên cảm thấy, những kiến thức đó của , căn bản chẳng đất dụng võ.
Cô dùng những kỹ thuật chuyên môn những thứ đại loại như , cô chỉ hy vọng thể cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-275-anh-that-khong-phai-la-nguoi.html.]
dáng vẻ lúc của Tạ Hoài Tranh, thoạt vẫn lạnh nhạt như .
Tô Chiêu Chiêu thấy Tạ Hoài Tranh định dọn chiếc đĩa tiếp theo, theo bản năng đưa tay giành lấy.
Kết quả trượt tay, chiếc đĩa rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành.
Chiếc đĩa vỡ vụn sàn gỗ, phát âm thanh lanh lảnh, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy trái tim cũng đau nhói theo.
Cô , Tạ Hoài Tranh chắc chắn càng tức giận hơn.
Cô theo bản năng xổm xuống, định đưa tay nhặt những mảnh vỡ.
Ai ngờ, tốc độ của Tạ Hoài Tranh còn nhanh hơn cô, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, giọng điệu trầm thấp: "Tô Chiêu Chiêu, em điên ? Không cần tay nữa ?"
Giọng điệu của đàn ông vô cùng lạnh lẽo, nặng nề, tựa như tảng băng trôi.
Giống hệt như đang quát mắng cấp của .
Khiến trái tim Tô Chiêu Chiêu bất giác căng thẳng.
Cô ngước đôi mắt ngấn nước Tạ Hoài Tranh: "Anh hung dữ quá."
Giọng điệu của cô còn mang theo vài phần tủi .
Tạ Hoài Tranh dáng vẻ tủi đáng thương của Tô Chiêu Chiêu, vốn dĩ tức giận, nhưng lúc dù thế nào nữa, cũng phát hỏa kiểu gì.
Cuối cùng, chỉ đành kéo Tô Chiêu Chiêu sang một bên, với cô: "Em cứ thương mới vui lòng ?"
Làn da của Tô Chiêu Chiêu mỏng manh nhường nào a, từng kiến thức qua.
Chỉ cần dùng sức, cũng thể ửng đỏ.
Mảnh vỡ sắc nhọn thế , đối với mà thể chẳng là gì, nhưng mà, nếu Tô Chiêu Chiêu chạm , chắc chắn giây tiếp theo sẽ rạch một đường.
Nghe , nước mắt Tô Chiêu Chiêu lã chã rơi xuống.
Cô đẩy Tạ Hoài Tranh : "Không cần quản, dù thì đây cũng là của em, em sẽ tự dọn dẹp sạch sẽ."
Cô xong, liền định lấy chổi và hót rác để quét dọn.
Tạ Hoài Tranh lập tức giành lấy: "Đừng động , để ."
Chỉ cần ở đây, nỡ để Tô Chiêu Chiêu việc nhà chứ? Đương nhiên là .
Cho dù đang tức giận, những việc , cũng sẽ cho xong.
Tô Chiêu Chiêu tủi rơi nước mắt, cũng thể nhịn thêm nữa.
Vươn tay, nắm lấy cánh tay Tô Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu, em ?"
Anh dùng sức, liền ôm Tô Chiêu Chiêu lòng.
Một tay nâng khuôn mặt Tô Chiêu Chiêu lên, ngón cái khẽ vuốt ve gò má cô, giúp cô lau những giọt nước mắt mặt.
"Anh hung dữ với em, em buồn." Tô Chiêu Chiêu , giọng điệu mềm mỏng tủi .
Thực lúc đầu cô là giả vờ, nhưng đến lúc , cô quả thực cũng càng nghĩ càng thấy, chính là cảm thấy Tạ Hoài Tranh thực sự quá hung dữ.
Ngày thường quen với dáng vẻ dịu dàng của Tạ Hoài Tranh đối với cô, hôm nay bỗng nhiên hung dữ như , ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng, thực sự khiến cô cảm giác như đang đối mặt với một xa lạ .
Cô cũng khống chế mà suy nghĩ, , nếu cô và Tạ Hoài Tranh trở thành dưng nước lã, cũng sẽ như ?
Cô thực sự chút thể chấp nhận .
Nghe những lời của Tô Chiêu Chiêu, Tạ Hoài Tranh thở dài thườn thượt.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy Tô Chiêu Chiêu, giọng điệu mang theo sự xót xa và áy náy: "Chiêu Chiêu, xin , sai , nên dùng giọng điệu đó chuyện với em."
Anh cũng thể cảm nhận sự tủi khó chịu của Tô Chiêu Chiêu.
Cũng , cô là một cô gái nhỏ, chạy xa như đến kết hôn lập gia đình với , ở cái nơi hẻo lánh , cũng chỉ vì .
Còn cô lừa uống nước táo, cũng là vì cho , thể vì chuyện mà tức giận với cô chứ?
Anh thật là a!
Trang web quảng cáo pop-up.