Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 269: Muốn Cô Lên Lớp Cho Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:55:02
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Hoài Tranh xong, liền cọ cọ Tô Chiêu Chiêu, ừm, thức ăn thơm, mùi hương Tô Chiêu Chiêu, cũng thơm.
Người đàn ông giống như một chú ch.ó bự, cọ tới cọ lui cô, Tô Chiêu Chiêu nhịn đẩy : "Đừng cọ em như , em sắp xong ."
Tạ Hoài Tranh buông cô , đầu đ.á.n.h giá Tô Chiêu Chiêu: "Sao cảm giác hình như em vui."
"Vậy ?" Tô Chiêu Chiêu ngờ, Tạ Hoài Tranh mà nhạy bén đến thế, ngay cả chuyện cô vui cũng thể nhận .
"Đương nhiên." Tạ Hoài Tranh đầu, cẩn thận chằm chằm Tô Chiêu Chiêu, "Gặp chuyện gì ?"
Anh lo lắng, chẳng lẽ là, lúc ở bên cạnh Tô Chiêu Chiêu, Tô Chiêu Chiêu bắt nạt?
Tô Chiêu Chiêu mỉm với Tạ Hoài Tranh: "Không gặp chuyện gì cả, chỉ là lúc em mua thức ăn về, gặp Lâm Thư Mặc."
Nghe thấy tên Lâm Thư Mặc, mi tâm Tạ Hoài Tranh nhíu : "Chính là cái đàn ông đối xử với tất cả đó hả."
Tô Chiêu Chiêu phì , thời đại , vẫn tính từ "điều hòa trung tâm", nhưng mà, Lâm Thư Mặc quả thực giống kiểu đàn ông .
Hình như chăm sóc chu đáo cho bất kỳ ai, nhưng mà, cũng chính vì , thực trải nghiệm chăm sóc của mỗi đều lắm.
"Chỉ kiểu đàn ông như , em còn vì mà đau lòng? Chiêu Chiêu, đáng ."
Tô Chiêu Chiêu , cô nghiêm túc gật đầu: "Em cũng thấy , nhưng mà, dù em và đây cũng coi như là bạn bè, lúc đó em ở bên quen ai, lúc đó cũng chăm sóc em..."
Hơn nữa, lúc khi sách, độ hảo cảm của cô đối với Lâm Thư Mặc còn cao hơn cả nam chính.
Đợi đến khi xuyên sách qua đây, thấy thật, phát hiện giống y như miêu tả trong tiểu thuyết, độ hảo cảm của Tô Chiêu Chiêu đối với càng tăng lên một bậc.
Chính vì , hảo cảm càng nhiều, đợi đến khi chuyện vạch trần, sự thất vọng của cô mới càng lớn nhỉ?
Tạ Hoài Tranh những lời cảm thán của Tô Chiêu Chiêu, liền , Tô Chiêu Chiêu đối với Lâm Thư Mặc, vẫn chút tình cảm, mặc dù , Lâm Thư Mặc chọn Cố Thanh Nhiên.
Anh đưa tay, xoa xoa má Tô Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu, đừng buồn nữa, kiểu đàn ông như gì chứ, bạn với là chuyện , tránh cho một ngày, vẫn sẽ vì khác mà tổn thương em."
"Em mà, em chỉ cảm thán chút thôi, đừng lo lắng."
Tô Chiêu Chiêu xào rau xong, đó bày đĩa, để Tạ Hoài Tranh bưng ngoài.
Không hiểu , cô mạc danh cảm thấy, hình như Tạ Hoài Tranh ghen .
Lạy chúa, cô là sẽ qua với Lâm Thư Mặc nữa , thế mà còn ghen ?
Chỉ vì đây giữa bọn họ từng chút tình nghĩa?
Tạ Hoài Tranh thực sự nên phong chúa ghen vô địch thiên hạ!
"Ừm, thì , Chiêu Chiêu, em cứ hoài niệm một lát thôi nhé? Sau , đừng hoài niệm nữa. Những điều dành cho em, cũng thể , còn thể đối xử với em gấp bội."
Tô Chiêu Chiêu thấy lời của Tạ Hoài Tranh, ha hả: "Được , em là nhất thiên hạ, nếu , em kết hôn với chứ?"
Những lời của Tô Chiêu Chiêu đối với Tạ Hoài Tranh mà , chính là vô cùng thụ dụng.
Sau khi xong lời của Tô Chiêu Chiêu, đôi môi mỏng của khống chế mà cong lên một độ cung.
Tạ Hoài Tranh cũng đang nghĩ, xem , tối nay nhất định nỗ lực dỗ dành Tô Chiêu Chiêu thật mới .
Tối hôm qua, Tô Chiêu Chiêu buồn ngủ quá nên ngủ , nhưng mà, tối hôm nay, Tạ Hoài Tranh cảm thấy, dù thế nào nữa, cũng cho cô vui vẻ hơn một chút.
Đương nhiên, bán nhan sắc, Tạ Hoài Tranh cảm thấy, bản vô cùng sẵn lòng.
Tô Chiêu Chiêu suy nghĩ lúc của Tạ Hoài Tranh, cô ăn cơm, đợi Tạ Hoài Tranh rửa bát, đó cô thì nỗ lực soạn bài.
Buổi chiều còn tiết dạy, nhưng cô cũng ngủ trưa nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-269-muon-co-len-lop-cho-anh.html.]
Pha một cốc uống, để Tạ Hoài Tranh trong phòng nghỉ ngơi, cô thì nghiêm túc xem nội dung bài học tiết .
Mặc dù chương trình tiếng Anh tiểu học bây giờ đơn giản, nhưng mà, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy, đơn giản là một chuyện, nhưng thể khiến tất cả học sinh trong lớp đều cô giảng bài, điều chút khó khăn.
cũng may, thời gian lên lớp, các bạn học sinh đều tích cực giảng, đây cũng là điều khiến Tô Chiêu Chiêu cảm thấy an ủi, bài tập nộp lên, cũng ngày càng hơn.
Trước đây cô chỉ khi học đại học, mới l..m t.ì.n.h nguyện viên đến một vùng hẻo lánh dạy học, đến thế giới , đây vẫn là đầu tiên cô thực sự giáo viên.
Cảm giác đó vẫn khác biệt.
Cô cảm thấy giáo viên vất vả, nhưng mà, bọn trẻ nghiêm túc giảng, thích học, cô cảm giác thành tựu.
Đợi đến gần hai giờ, Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh cùng khỏi nhà.
Cô đến trường tiểu học quân khu dạy học, Tạ Hoài Tranh thì trong bộ đội.
Hai cùng , ít trong đại viện theo, nam nữ xinh, đàn ông vóc dáng cường tráng, mặc bộ quân phục chỉnh tề.
Người phụ nữ mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối với chân váy dài màu đen, dịu dàng đằm thắm.
Những thấy bọn họ, đều nhịn cảm thán, nếu con của bọn họ sinh , sẽ đến mức nào.
Một quân tẩu thấy Tô Chiêu Chiêu, còn gọi một tiếng: "Cô giáo Tô, dạy học ?"
Con cái của họ đều Tô Chiêu Chiêu dạy dỗ, hơn nữa mỗi ngày về nhà, đều sẽ nỗ lực học thuộc từ vựng tiếng Anh, theo họ thấy, chính vì Tô Chiêu Chiêu dạy , bọn trẻ mới niềm đam mê lớn với tiếng Anh như .
Họ đều vô cùng cảm ơn Tô Chiêu Chiêu.
Tô Chiêu Chiêu cũng mỉm với họ, gật đầu.
Tạ Hoài Tranh về phía Tô Chiêu Chiêu, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Cô giáo Tô, tối nay thể lên lớp cho ?"
Trong giọng điệu của , mang theo vài phần mờ ám, Tô Chiêu Chiêu hiểu, cô chút kinh ngạc: "Anh học cái gì? Em thấy chắc là lợi hại, cái gì cũng mà?"
"Không, vẫn còn nhiều thứ , Chiêu Chiêu, những thứ em , nhiều hơn nhiều."
Ngay cả những thứ tình thú đó mà cũng thể giấu giếm, Tạ Hoài Tranh cảm thấy bản so với Tô Chiêu Chiêu, vẫn còn kém một chút.
Trước đây luôn là chủ đạo, tối hôm nay, nếu thể để Tô Chiêu Chiêu chủ đạo, sẽ vui.
Tô Chiêu Chiêu cảm thấy Tạ Hoài Tranh kỳ lạ, từ tối hôm qua bắt đầu, kỳ lạ .
Hỏi , mà cũng rõ, cô cũng đoán .
"Tạ Hoài Tranh, từ tối qua đến giờ kỳ quái nha!" Tô Chiêu Chiêu nhịn oán thán một câu.
"Ừm, kỳ quái, chỉ là phát hiện một mặt đáng yêu của Chiêu Chiêu, thì, tối nay chúng gặp."
Tạ Hoài Tranh đội mũ quân phục lên, vẫy tay với Tô Chiêu Chiêu, xoay bước trong bộ đội.
Vẫn là thể !
Tô Chiêu Chiêu chút chọc tức, cô hít sâu một , cũng đầu bước trường tiểu học quân khu.
Vậy thì xem tối nay, Tạ Hoài Tranh rốt cuộc gì!
Cô đến trường tiểu học quân khu, dạy hai tiết, lúc tan học, Chủ nhiệm gọi cô : "Cô giáo Tô, cô đến văn phòng một chuyến."
Tô Chiêu Chiêu liền theo ông đến văn phòng.
"Chuyện là thế , vài ngày nữa, mấy sinh viên của Đại học Tây Châu sẽ đến bên chúng dạy học, là đến để phối hợp với giáo viên chúng , cô xem, bên tiếng Anh của cô cần ?"