Lục Mạn Mạn cúi đầu một cái, dáng vẻ ỷ của lập tức cảm giác ở bên ngoài là một đàn ông quyết đoán, nhưng đến bên cạnh vợ đôi khi thật sự trẻ con.
"Nhìn tóc và lông mày hề ít nha!"
Chu Nghiêm Phong ngẩng đầu hôn lên cằm cô, dịu dàng cô ừ một tiếng : "Sau trâu ngựa đều sẽ chăm sóc và bảo vệ cho con các em."
Bà còn kịp khoe khoang nhiều hơn thì những khác lập tức mỗi một câu la hét: 'Những đứa trẻ khác mới sinh vẫn còn nhăn nheo. là Mạn Mạn sinh , xem hai bảo bối mắt là mắt, mũi là mũi, miệng là miệng, lớn lên sẽ !"
Bà Chu mừng rỡ : 'Một nam một nữ, là t.h.a.i long phượng, bé trai bốn cân, bé gái bốn cân năm lạng..."
Ông bà Chu ôm hai đứa nhỏ trở về phòng bệnh, bà Vương, phó cục trưởng Vương còn cả bà Tần trong khu tập thể, Tân Tuyết Hoa Lưu Trân Châu, cùng với những bình thường quan hệ với Chu Nghiêm Phong và Lục Mạn Mạn đều vội vàng chạy tới, thấy Lục Mạn Mạn sinh hai nhóc con thì đều vây quanh.
"Ai nha xem làn da hồng hồng , lúc da càng đỏ thì sẽ càng trắng. Nhất định hai bảo bối da sẽ trắng giống như chúng!"
Cô giơ tay lên sờ sờ cổ : "Vậy đối xử với em và mấy đứa nhỏ đấy!"
Lúc mới lượt giải tán. Vẫn là bà Vương và phó cục trưởng Vương mời những khác xem một chút thì lập tức trở về , hôm khác tới.
Những đứa trẻ chào đời còn uống sữa, của bọn nhỏ sẽ sớm khỏi phòng sinh, đều cần yên tĩnh, cần nghỉ ngơi.
Tất cả đều hai đứa bé đều đáng yêu, hơn nữa thấy hai đứa bé trong lòng ông bà nội cơ thể nhỏ nhúc nhích cố gắng mở mắt thì càng vô cùng hiếm lạ.
Ông bà Chu liên tục đúng, nhanh mừng rỡ cũng thêm vài phần cảnh giác.
Trước khi phó cục trưởng Vương bảo bà Vương cục trưởng Chu chăm sóc cho bọn nhỏ. Tuy nơi là bệnh viện quân khu, nhưng hai bảo bối như khiến hiếm lạ, lỡ như đụng loại to gan lòng đen tối.
Bà Vương cảm thấy cũng đúng, còn đặc biệt dặn dò ông bà Chủ, để cũng chú ý một chút.
Bà Vương gọi phó cục trưởng Vương cũng trở về. Ông là đàn ông ở chỗ lắm.
Chỉ là các bảo bối đói bụng đều gào đòi ăn, bà Chu vội vàng mang sữa bột chuẩn đó đến cho từng một ăn.
Bé gái sinh nặng hơn bé trai một chút, ăn uống cũng giỏi hơn bé trai, ùng ục ùng ục trong chốc lát uống hết sữa bột bà nội pha cho, đó cảm thấy thỏa mãn lập tức ngủ.
Bé trai ăn ngủ, ăn một nửa thì ngủ .
Ông Chu đặt nôi để cho bọn họ ngủ yên ?
Bà Chu và bà Vương đều từ từ, chờ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-375.html.]
Chillllllll girl !
Quả nhiên chỉ chốc lát hai đứa nhỏ đều tiểu bốc mùi thối thối.
Bà Chu vui mừng, điều nghĩa là cơ thể của hai đứa bé khỏe mạnh.
khi sắp xếp cho hai đứa bé xuống nôi, con dâu bọn họ còn trở về?
Cái trách Chu Nghiêm Phong vẫn ở bên cạnh mật với Lục Mạn Mạn.
Mãi cho đến khi bà Chu chạy tới tìm con dâu, mới tìm một chiếc xe lăn đẩy vợ trở về phòng bệnh, đó cẩn thận bế cô lên đặt lên giường bệnh.
Bà Chu và ông Chu đều tới quan tâm Lục Mạn Mạn, bảo Lục Mạn Mạn các bảo bối đang trong nôi, các bảo bối đáng yêu thế nào, uống bao nhiêu sữa, còn kéo đến bao nhiêu mùi hôi thối.
Vẫn là bà Chu và bà Vương cùng giúp cô mới bế bảo bối trong ngực.
Lục Mạn Mạn chọc ha ha.
Lúc các bảo bối tỉnh oa oa , bà lập tức bế bé gái lên để Lục Mạn Mạn thử cho ăn một chút.
Chiều tối bà mang cho Lục Mạn Mạn nước đường trứng gà, cho cô uống canh gà mái già, cho cô xuống sữa.
Bà chu còn vui sướng cho cho choáng váng đầu óc, còn nhớ một lát nữa Lục Mạn Mạn nên ăn cơm, lập tức vội vàng trở về nấu cơm cho cô .
Tuy rằng Lục Mạn Mạn chuẩn tâm lý cho con b.ú sinh, còn một ít sách nuôi dạy con cái ở nước ngoài cùng Chu Nghiêm Phong, nhưng thật sự đến lúc đừng cho đứa nhỏ ăn, đứa nhỏ mềm nhũn giống như xương, cô bế cũng bế thế nào.
Ông Chu ở bên canh đùa Lục Mạn Mạn lập công cho nhà họ, ở nhà cô dọc, nay cứ việc ngang!
Lục Mạn Mạn thật sự hổ.
Bà Chu đưa tay đến vạt áo cô, Lục Mạn Mạn liên một tiếng co rụt về phía .
Bà Vương : "Dù cũng là con dâu nhỏ, vẫn thẹn thùng."
Sau đó là cho con bú.
Chu Nghiêm Phong Mạn Mạn nhà thẹn thùng thì lập tức để .
Lúc cô mới nhớ vì nhiều phụ nữ kết hôn lúc tán gẫu chay mặn kiêng ky, đây đều là việc gì cũng trải qua, còn cái gì kiêng kị nữa chứ.