Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - Chương 362

Cập nhật lúc: 2025-12-21 14:05:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đừng bỏ suy nghĩ của cô, ngay trong lúc cô , trong lòng cũng nhịn chút hy vọng.

 

Trong lúc đó cũng đang mấp máy môi, kinh văn trong khí phát tiếng ù ù, lực xuyên thấu.

 

Lỡ như thực sự thể gọi vê !

 

Sau đó hai lập tức lên kế hoạch, ngại phận chức vị của Chu Nghiêm Phong và cảnh xã hội hiện tại, nhất định chuyện thể gióng trống khua chiêng, tất cả đều giấu diếm tai mắt của khác mà tiến hành.

 

Người mà Lục Mạn Mạn tìm là đến từ Hồng Kông cũng lấy phận khách du lịch đến.

 

Chu Thụy Phong thủ tục xuất viện, đưa em trai khỏi bệnh viện, lý do đơn giản là đưa em trai vê nhà để nhà chăm sóc.

 

Với tình hình hiện tại của Chu Nghiêm Phong, chức năng thể bình thường nhưng tìm nguyên nhân vẫn luôn hôn mê. Nói thật bệnh viện cũng bó tay, đơn giản là mỗi ngày thường xuyên kiểm tra cơ thể, chi bằng mang về nhà nhà chăm sóc.

 

Phía bệnh viện nhanh chóng đồng ý.

 

Lục Mạn Mạn và Chu Thụy Phong bàn bạc đưa về phòng việc ở căn biệt thự, cũng là do bốn phía căn biệt thự bao nhiêu hộ gia đình, tương đối yên tĩnh, hơn nữa công ty là do cô mở, nhiều hơn một chút cũng thu hút sự chú ý của khác.

 

Những chuyện mượn tay khác, chỉ hai Lục Mạn Mạn và Chu Thụy Phong . Thỉnh thoảng Chu Thụy Phong xem em trai giường phản ứng gì , thỉnh thoảng vén rèm lên cảnh giác tình hình bên ngoài.

 

Làm phép kéo dài một tiếng đồng hồ, mặt mỗi toát một ít mồ hôi mỏng, Chu Nghiêm Phong ở giường mắt vẫn nhắm bất kỳ phản ứng gì.

 

Tâm trạng Lục Mạn Mạn lo lắng căng thẳng yên nữa dày vò nữa, tới bên giường ôm lấy Chu Nghiêm Phong ở bên tai : "Ông xã, thật về đúng !"

 

“Chu Nghiêm Phong!"

 

Âm thanh nghẹn ngào trầm thấp những lực phát rai

 

Trong vụ va chạm, đột nhiên thấy tiếng gọi của vợ yêu của !

 

Trong tiếng ong ong chấn động của xe lửa, từng tiếng chấn động càng thêm lực xuyên thấu ở bên tai lượt va chạm tới.

 

Chu Nghiêm Phong đưa mắt bốn phía, tàu chật kín , hành khách bình thường, học sinh và phụ mùa khai giảng, diện mạo của vùng ngoại ô bên ngoài thành phố lùi phía .

 

"Nghiêm Phong!"

 

Cô gọi tên : "Nghiêm Phong, Chu Nghiêm Phong!"

 

Chu Nghiêm Phong giọng nghẹn ngào của cô, trong lồng n.g.ự.c nhớ nhung cuôồn cuộn, Mạn Mạn!

 

Anh cố gắng theo giọng để tìm cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-362.html.]

Xe lửa thông báo đến ga, tàu ùa ngoài giống như thủy triều, Đại Mạn Mạn cầm hai vali ba Chu sửa sang cho cô, cũng định xuống tàu.

 

Đã thấy ba Chu xuống, ở bên ngoài đường ray còn đang xung quanh tìm kiếm gì đó.

 

Trong lòng Đại Mạn Mạn đột nhiên dâng lên sự đau khổ, ba Chu của cô ?

 

Anh bỏ rơi cô ?

 

Cô xách vali sân ga bóng lưng của , nước mắt từng giọt rơi xuống.

 

Chu Nghiêm Phong nhanh trở .

 

"Ba "

 

Anh .

 

Sau đó cô to, nhưng cũng nghiêm túc lời tạm biệt: "Ba Chu, con sẽ nhớ ba. Sau ba ở bên con, nhất định hạnh phúc!"

 

Chu Nghiêm Phong giáo viên và học sinh phía cô đang chào đón tân sinh viên thì bình tĩnh về phía cô : "Tiểu Mạn, lau nước mắt , đàn chị học trưởng của con đều đến đón con. Con chào đón cuộc sống đại học của con. Ba tin tưởng con nhất định thể sống vui vẻ hạnh phúc, con thể."

 

Ánh mắt Đại Mạn Mạn lập tức sáng lên, cho nên... ?

 

Chu Nghiêm Phong dừng một chút nhẹ giọng : "Ba sẽ chờ con ở tương lai."

 

Đại Mạn Mạn nghẹn ngào : "Ba trở về tìm yêu của ba ?"

 

Cô nhanh chóng oa một tiếng: "Nếu chồng tương lai của con là ba, con sẽ mong chờ ngày đó đến!"

 

Nước mắt của Đại Mạn Mạn càng chảy dữ dội hơn.

 

Mũi Đại Mạn Mạn chua xót, nước mắt tuôn rơi, nhưng nghĩ bình thường ba Chu dặn dò dạy dỗ cô nhiều, hơn nữa cũng ở tương lai chờ cô, nhanh cô lau khô nước mắt lấy ý chí, theo bước chân của các đàn đàn chị, chào đón cuộc sống đại học của cô.

 

Chillllllll girl !

Cô lưu luyến từng bước mà rời , các đàn đàn chị như tổ ong xúm cô, nhiệt tình nhận lấy vali hành lý, hốc mắt cô đỏ hồng, trong mắt đầm đìa nước mắt còn tưởng rằng cô nỡ rời khỏi nhà thì đều chạy tới quan tâm an ủi.

 

Trong sự quan tâm an ủi của các đàn chị học trưởng Đại Mạn Mạn ngẩng đầu về phía bên , ba Chu vẫy vẫy tay với cô, bóng dáng dần dần mờ , cho đến khi biến mất thấy nữa.

 

Chu Nghiêm Phong gật đầu. "Em em trải qua thời điểm đó thật , em giống như những đứa trẻ bình thường khác ba yêu thương, ba bảo vệ, nhưng bạn đủ ..."

 

Anh cảm giác cô ôm , bàn tay mềm mại ôm lấy mặt , cô rơi nước mắt, nước mắt rơi mặt , mặt ướt át.

 

Âm thanh của cô đứt quãng truyền đến: "Đừng như ?"

 

Loading...