Mỗi tháng gọi điện thoại một , cơ bản cứ đến giữa tháng là sẽ gọi về.
Cậu cách nào đoán rốt cuộc ở giữa khúc mắc gì. Cậu đè nén cảm xúc thăng trâm, giả vờ như gì, âm thanh chậm , cố gắng dùng giọng bình thản để báo cáo tình hình học tập gần đây của , cuối cùng chúc cô sống vui vẻ, chúc cô sức khỏe .
Chu Chi Chi kéo áo đồng phục học sinh của nhỏ giọng gọi trai.
Lúc Chu Bỉnh mới nhớ tới em gái đáng thương của . Lúc bà nội để cho cô bé thêm hai câu với thím, vội vàng khom lưng đặt điện thoại bên tai em gái.
"Thím..."
Tiếng thím của Chu Chi Chi khỏi miệng, cái miệng nhỏ nhắn nhịn mếu máo, lập tức nức nở.
Cô bé tìm thím, cùng thím trải qua kỳ nghỉ phép.
ông nội .
Chu Chi Chi ở bên cạnh còn chú năm mới cũng sẽ đến đây.
Sau đó ba trở về mấy ngày thì , cô bé nhớ ba nhớ . Mỗi ngày cứ đến nửa đêm thức dậy, giường nước mắt lưng tròng.
Chu Chi Chi càng nghĩ càng buồn, đến nấc lên.
Lục Mạn Mạn buông điện thoại đầu hỏi Chu Nghiêm Phong, vì với ông Chu năm nay về, thật sự ý định đoàn tụ đón năm mới cùng gia đình , cũng gọi Chi Chi tới ở một thời gian ?
Cuối cùng vẫn là Mai Băng Hạ và bà Chu bế Chi Chi , Chu Thụy Phong mấy câu với Lục Mạn Mạn cúp điện thoại .
Ông bà Chu và Chu Bỉnh đều vây quanh dỗ khuyên, Chu Thụy Phong và Mai Băng Hạ cũng từ trong phòng an ủi con gái.
Chi Chi 4 tuổi bố ở bên cạnh nên dính lấy thím .
Điều nghĩa là tâm nguyện thấy thím của cô bé một nữa hoãn vô thời hạn.
Anh cho nhà lo lắng thêm. Về chuyện vì dứt khoát dẫn Lục Mạn Mạn đến nhà cả ăn tết, cũng là lo lắng bên Lục Mạn Mạn đấu giá đất hoang thành công, đó vội vàng bắt đầu lên kế hoạch bắt đầu khởi công, cô thể đón năm mới cùng là , nào thời gian chạy về nữa.
Vừa thấy tiếng của cô bé lập tức chịu nổi.
Chu Nghiêm Phong cũng bất lực. Ba tình hình bên , trong khu nhà ở nhiều miệng, chỉ cần bọn họ tới đây thì giấu chuyện gì. Khoảng thời gian đó mỗi đêm Lục Mạn Mạn đều ôm cô bé ngủ, cô bé nhỏ cũng dốc hết ít tình cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-338.html.]
Thật Chu Nghiêm Phong đợi đến khi nào cô xác định con với , ngày m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ, chỉ cân ngày đó đến, trong nhà nhất định là vui mừng. Không quan tâm bọn họ tách như thế nào, niềm vui khi đứa nhỏ đến sẽ phai nhạt hết những chuyện vui , lúc giấu diếm cũng là chuyện to tát gì.
Chillllllll girl !
"Vậy bây giờ , em ba tới đây, ở bên chúng một thời gian. Ba lớn tuổi, thời gian ở với chúng qua một ngày là ít một ngày. Chẳng lẽ chúng chỉ thể vẫn mãi giấu diếm như , vẫn thể gọi bọn họ tới đây ?"
Chu Nghiêm Phong sờ sờ lưng cô : "Để nghĩ cách, chắc chắn sẽ cách."
Lục Mạn Mạn im lặng , ôm eo vùi mặt trong n.g.ự.c .
Lời đương nhiên tiết lộ với Lục Mạn Mạn, tăng thêm gánh nặng cho cô.
Hôm nay Lục Mạn Mạn đấu giá mảnh đất hoang , còn qua đó sớm một chút.
Chu Nghiêm Phong nhanh chóng nhắc nhở cô thời gian còn sớm nữa cũng cùng cô ngoài .
Hai một một xuống từ cầu thang, bà Vương thấy tiếng động lập tức chạy giả vờ rót nước, thấy hai thì nhiệt tình chào hỏi.
Lục Mạn Mạn dừng chuyện với bà Vương một lát, từ chỗ Chu Nghiêm Phong nhà cô, lúc cô ở nhà, vợ chồng bà Vương là quan tâm đến cuộc sống sinh hoạt của Chu Nghiêm Phong, bình thường nấu cơm cũng nhiều bưng gì đó lên, việc giặt quân áo cũng giúp mấy .
Lục Mạn Mạn ơn bọn họ.
Bà Vương lời thì cô vợ nhỏ trẻ tuổi xinh của cục trưởng Chu là việc khôn khéo giống , thông minh thích tiếp xúc với thông minh nhất!
Bà Vương lập tức tầng tâng quan tâm lẫn là chuyện nên , huống chỉ cục trưởng Chu chính là lãnh đạo cấp của lão Vương nhà bà , bọn họ nên lo lắng cho lãnh đạo nhiều một chút!
Lục Mạn Mạn chúng còn ở chung dài, trong nhà hoan nghênh bà Vương thời gian tới nhà khách.
Bà Vương hiểu , còn ở lâu.
Bà Vương gật đầu: "Được, , bất cứ lúc nào nhà chúng cũng cũng hoan nghênh cô đến khách!"
Lúc Lục Mạn Mạn mới kéo cánh tay Chu Nghiêm Phong, lời tạm biệt với bà Vương khỏi cửa lớn.
Sau đó bà Vương trở về nhà quân áo ngoài tuyên truyền khắp nơi.
Vừa chuyện gần gũi với , như mới trải nghiệm cái gì gọi là làn da mịn màng, khuôn mặt xinh .