Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - Chương 337

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:54:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão gia nhỏ giọng với microphone vui vẻ một tiếng: "Nói với con ." Chu Nghiêm Phong với microphone: "Mẹ ?”

 

Có lẽ là lão thái thái ngoài một chuyến, lão gia lên tiếng với nơi nào đó, Mạn Mạn gọi điện thoại, lão thái thái đến giọng đều truyền đến.

 

Lục Mạn Mạn khó hiểu .

 

Lục Mạn Mạn mới gọi một tiếng , lão thái thái ở bên vui mừng phấn chấn với cô, gần đây học múa quạt gì đó với các già trong khu nhà, lúc mới khiêu vũ trở về , vốn bảo lão nhân theo hâm nóng tình cảm cũng rèn luyện thể, lão nhân bà già là mất mặt, chịu mất mặt với bà, tình nguyện ở trong nhà tiếp tục luyện Thái Cực.

 

Lão thái thái hôn nhiên phát hiện , nhận điện thoại: 'Mạn Mạn, Mạn Mạn?"

 

Chu Nghiêm Phong trả microphone cho Lục Mạn Mạn.

 

vui tự nhiên là thiên về phía Chu Nghiêm Phong.

 

Chu Bỉnh sớm tự học trở về.

 

Lão thái thái gọi một tiếng: "Chu Bỉnh, thím cháu gọi điện thoại tới!"

 

Lại tiếp tục bá chiếm điện thoại dò hỏi gần đây thể của Lục Mạn Mạn thế nào, công việc bận .

 

Lão gia tức giận với con trai nhỏ, giao microphone trong tay cho bạn già, bạn già chuyện với con dâu nhỏ, ở bên cạnh chân cũng dịch một chút, thuận tiện cũng cho bạn già, về cơ bản con dâu nhỏ sẽ chạy hai bên, hạng mục trong nước.

 

Lão thái thái a một tiếng, vô cùng vui mừng, ngừng lải nhải với con dâu nhỏ.

 

Vài Chu Chi Chi thò qua chen một câu, đều bà nội duỗi tay đẩy đầu nhỏ .

 

Tuy cô bé cao lớn, nhưng ở trong nhà vẫn là đầu nhỏ nhất , cơ thể cũng là bé nhỏ nhất, lớn ở đây, cô bé quyền lên tiếng nhất, điểm dù là chu miệng nhỏ xoa eo kháng nghị cũng đều dùng !

 

Chu Bỉnh sờ đỉnh đầu của em gái, ý bảo cô bé tạm thời đừng nóng nảy.

 

Chillllllll girl !

Chu Chi Chi dán đến bên trai, kéo áo đồng phục của trai chờ trai nghĩ cách.

 

Chu Bỉnh ở nơi đó, bàn tay đặt lên đỉnh đầu của em gái kiên nhẫn chờ đợi.

 

bé vẫn xem nhẹ bà nội.

 

Bà nội chỉ lo điện thoại, như thấy .

 

Lục Mạn Mạn nghĩ cũng hiện tại thằng bé khẳng định lớn lên cao, là bộ dáng tay dài chân dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-337.html.]

 

Cháu trai lớn càng ngày càng cao, thể chắc nịch, sức lực tay cũng lớn.

 

Rất nhanh Lục Mạn Mạn giọng của Chu Bỉnh, đó đôi mắt mở to tròn.

 

Lão thái thái đầu lườm một cái, nhanh chóng mấy câu với con dâu nhỏ, cuối cùng là tình nguyện đưa điện thoại qua.

 

Còn sử dụng lễ binh.

 

Giọng của tiểu nam chủ nghiễm nhiên ở thời kỳ vỡ giọng cuối cùng, chứa tia trưởng thành rõ ràng, giọng lảnh lót thanh thoát như , mà là âm sắc hồn hậu, chứa vẻ khàn khàn và từ tính thật mạnh ở cái tuổi học sinh cấp ba .

 

Cuối cùng Chu Bỉnh hết kiên nhẫn, duỗi tay nắm lấy microphone, mặt nở nụ với bà nội : "Bà nội, , nữa, nữa cháu cũng nhận điện thoại của thím, nên để chúng cháu hai câu ?"

 

Chu Bỉnh dù nhắm mắt cũng thể tưởng tượng , mặt cô đầy ý , trong giọng ngọt ngào mang theo một tia lười biếng và tản mạn, âm cuối nâng lên , giọng chỉ thuộc về cô truyền .

 

Chu Bỉnh gọi một tiếng thím, đang thăm hỏi gân đây cô sinh hoạt thế nào, trong cổ họng bỗng nhiên như lấp kín, giọng đột nhiên dừng .

 

Không ai sẽ giống thím của trêu ghẹo như .

 

Cô nhịn : "Học sinh cấp ba -"

 

đột nhiên kế thừa công việc kinh doanh bên . Trước đây Chu Bỉnh đoán trạng thái hôn nhân thật sự của chú và thím. Khi cảm thấy bọn họ ít nhiều chút giống như là cùng sống qua ngày thì bọn họ hòa hợp đến lạ thường, vô cùng mật. Đến khi cảm thấy bọn họ tâm đầu ý hợp, gắn bó keo sơn thì hiểu họ lộ vẻ kỳ lạ.

 

Năm đó, thím Hồng Kông, ông bà nội, và cả Chi Chi rời Thiên Khánh đến nhà ba ở thủ đô, mong ngóng cô trở về để cả nhà thể đoàn tụ một chút.

 

Giọng của trầm xuống, gọi thím một tiếng một lân nữa.

 

Sau đó chú cũng chuyển chức đến Dương Thành, gần hai năm trôi qua, thím đều liên lạc với gia đình thông qua điện thoại.

 

Từ giờ khắc Chu Bỉnh xác định hề nghi ngờ.

 

Mãi cho đến hôm nay cô trêu chọc trong điện thoại, cảm giác quen thuộc ập mặt, Chu Bỉnh bừng tỉnh mới hiểu cảm giác vẫn rõ từ mà đến, là lúc thím giống như một con rối gỗ thiết lập chương trình, hôm nay dường như trong nháy mắt thím ban cho linh hồn vốn của cô, trở nên sống động và hoạt bát như .

 

Đó giống như là thím của , giống như thím của .

 

Mỗi Chu Bỉnh đều chờ bên cạnh điện thoại từ sớm, chuyện điện thoại với cô sớm một chút, nhưng mỗi một chuyện một loại cảm giác thể rõ.

 

Đây mới là thím của .

 

 

Loading...