Nếu cô tháo gỡ nỗi khúc mắc trong , để cô yêu , thì chuyện .
Bùi Cẩm : "Cho nên em chấp nhận chuyện một cách nhẹ nhàng đến mức khiến nghi ngờ sự cố gắng đó của em chỉ là cho mà thôi."
Lục Mạn Mạn tới giờ mới sáng tỏ thông suốt.
Giả sử cân nhắc gì cả mà chấp nhận, thế thì cũng sẽ gieo mầm mối họa cho cuộc hôn nhân , bao giờ hai cãi tan vỡ, chắc chắn Chu Nghiêm Phong cảm thấy thể chịu đựng thêm một nữa, nên mới một cuộc sống định hết lân đến khác.
Hai nhất trí rằng: "Đó cũng chính là nỗi sợ của Chu Nghiêm Phong ở cô, và lý do cảm thấy cô thực sự yêu . Nói thẳng , cô mang đủ cảm giác an cho , nên mới dám tuỳ tiện tiếp tục với cô như ."
Thực cô là một trong cuộc đầy mơ hồ, nghĩ xưa nay Chu Nghiêm Phong luôn nhắc nhắc trong thư chuyện mong cô yêu nhiều hơn một chút, bảo cô cân nhắc điều , điều , chỉ vì dám chắc cô yêu , còn tin tưởng tương lai của cả hai.
Lý Tri Phương : "Cô quá lý trí, lý trí đến mức thể là xa rời tình cảm, chỉ nghĩ cách giải quyết vấn đề để đạt một kết quả nhất định, dù kết quả thế nào, cô luôn cảm thấy cố gắng lắm , hết sức để tiếc nuối, cho nên dù kết quả thì cũng chấp nhận."
Thấy trời còn sớm nữa, cô gọi thư ký sắp xếp việc chuẩn đồ cứu trợ cho vùng động đất đấy, đó đãi Bùi Cẩm và Lý Tri Phương ăn trưa.
Lý Tri Phương cũng thấy lời cô chỗ đúng mà cũng chỗ sai sai, vẫn dặn dò Lục Mạn Mạn nữa: "Dỗ dành cũng sai, đàn ông cũng cần dỗ dành, nhưng em nhớ kĩ đấy, trong chuyện tình cảm vẫn chân thành mới , bảo yêu thì dễ mà gần thì khó, hai bền lâu thì nhất định nỗ lực cho , thấu hiểu lẫn , bao dung cho ."
Lục Mạn Mạn lắng , ghi nhớ lời khuyên.
Bùi Cẩm : " , đừng những lời lý trí đó mặt nữa, thật sự giống như d.a.o đ.â.m tim khác , em hãy dỗ dành , cưa về tay hãy tính"
Sau khi ăn xong, thư ký báo chuẩn gần xong, Lục Mạn Mạn định lên đường tới vùng động đất. Nghe xong lời phân tích của hai bạn, cô nhận vấn đề ở , thực sự thể chờ đợi nữa, nghĩ đến ông xã đang đau khổ trong lòng như thế, cô cứ một suy nghĩ lung tung nữa.
Chỉ là Bùi Cẩm hiếm khi ghé thăm, nếu đưa cô dạo một vòng thì thôi, nhưng ít nhất cũng cùng ăn một bữa cơm chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-318.html.]
Trong bữa cơm, Bùi Cẩm thấy cô bồn chồn yên thì đoán suy nghĩ của cô từ lâu.
Bùi Cẩm chút sở thích ngược đời, còn cố ý kéo dài thời gian để quan sát thái độ gấp gáp của cô.
Có điều, khi ăn xong cô cũng tha cho cô : "Thôi , cần gì thì , khỏi cần tiếp chị nữa, Tri Phương đây ."
Còn : "Chờ tin vui của em đó."
Lục Mạn Mạn thật sự cảm ơn cô , với hai bạn thiết của , cô sẽ lo chi phí ở Dương Thành, đổi lấy nụ rạng rỡ của hai , đó mới rời .
Chillllllll girl !
Lục Mạn Mạn tìm Chu Nghiêm Phong ngay, thực cô run, ý lâm trận bỏ trốn, mới chứng minh cô yêu , trong khi dường như thích ôm ấp hôn hít với cô nữa , vẻ như gì cũng tin.
Vốn dĩ, Lục Mạn Mạn cũng dễ chú ý, thấy họ ý gì nên cô cũng để ý quá nhiều. Chẳng qua, bao lâu , hai nữ y tá tới, một tên là Tần Tuyết Hoa, một tên là Lưu Trân Châu, là cùng đến từ quân khu tỉnh, Chu Nghiêm Phong xem như là cấp của họ, bọn họ còn bảo lẽ cấp bận việc đột xuất nên ngoài từ sáng, họ trách nhiệm cấp chăm sóc phu nhân, giúp Lục Mạn Mạn phân phát đồ.
Trước tiên, cô bảo thư ký tới tìm tổng phụ trách ở đây để tiến hành bàn giao, khi bàn giao xong và đồng ý, cô mới bắt đầu cứu trợ.
Lục Mạn Mạn cũng tham gia phân phát, trong lúc đó quên tìm kiếm bóng dáng Chu Nghiêm Phong, nhưng thấy , đó cô phát hiện các cô gái trong nhóm y tế quân đội thấy cô thì cứ liên tục liếc trộm từ xa, rỉ tai thì thâm với .
Do bên cô ít nên cả bộ đội và từ đơn vị khác tới giúp duy trì trật tự, bên cạnh đó còn hỗ trợ phân phát đồ.
Đồ cứu trợ gồm thùng nước lọc lớn, nước đóng chai uống ngay, đồ ăn nhanh thể dùng ngay như bánh màn thâu, bánh mì, xúc xích, đồ hộp... còn cả mì gói với trứng gà tiện dụng. Ngoài thêm các loại đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, và những đồ vật cần thiết như ga trải giường, đèn... Có điều, họ đều tủm tỉm, ý gì.
Cô ôm tâm sự nặng trĩu đến khu vực chịu động đất.