Lục Mạn Mạn : "Vậy là cảm thấy bằng lòng ? rằng ngại chuyện em thành đạt phát triển trong sự nghiệp, sẽ cho em sự ủng hộ lớn nhất, thể chỉ suông ngoài miệng , chắc chắn suy nghĩ kỹ , em thấy cũng giống như miễn cưỡng, thấy bằng lòng gì cả." Bùi Cẩm : "Phía bên vô tình phương diện , quản lý giáo d.ụ.c nhà, thiết lập phong cách lành mạnh mới, chỉ là ngăn chặn sự hỗn loạn từ khi chúng mới manh nha, cũng thực sự thể đóng vai trò trong việc bảo vệ cán bộ lãnh đạo, nhưng cũng thể ngăn cấm trong nhà kinh doanh, miễn là kinh doanh theo nền kinh tế thị trường, hợp quy tắc và pháp luật, thì vẫn khuyến khích và bảo vệ."
Bùi Cẩm nhắc tới phương diện sự nghiệp của Chu Nghiêm Phong, cũng thêm vài câu để Lục Mạn Mạn yên tâm: "Anh thể sẽ thăng chức nữa? Thực nếu em bằng lòng chịu nhượng bộ một chút, vẫn còn triển vọng lớn đấy."
Lục Mạn Mạn hỏi: "Sao thế?"
Lục Mạn Mạn gật đầu liên tục, cô và Bùi Cẩm thật sự hợp , mỗi lời phân tích của Bùi Cẩm đều giống hệt như suy nghĩ của cô.
Nghe Bùi Cẩm , Lục Mạn Mạn lập tức hiểu , vấn đề vẫn ở việc doanh nghiệp của cô còn thuộc bên , nếu cô quá nhiều quan hệ với phía bên đó.
Chu Nghiêm Phong sẽ thể nào trọng dụng , nhưng cô chỉ cần chuyển doanh nghiệp sang hướng doanh nghiệp trong nước, vấn đề sẽ giải quyết.
Mà Bùi Cẩm tiếp: "Thăng lên chức cao hơn nữa vẫn , nhưng Quân ủy thì , cơ mà hai cũng cần suy nghĩ xa , mười năm, tám năm nữa mới tới chuyện đó, hai thể bàn bạc tiếp, đó thỏa hiệp với nữa mà."
Lục Mạn Mạn gật đầu như điều gì suy nghĩ, theo thái độ hiện tại của Chu Nghiêm Phong, rằng, thể sẽ khả năng thăng tiến nữa, như bao giờ ôm hy vọng viển vông, chắc chắn là trông cậy việc cô sẽ thỏa hiệp, hoặc lẽ là ý định bảo cô thỏa hiệp, nên mới lên kế hoạch thăng tiến thêm nữa.
hy sinh và nhượng bộ cho cô nhiều như thế, cô thể nào thật sự chút cảm xúc gì, chỉ nghĩ cho dự định của bản ?
Cô nghĩ kỹ , tám năm mười năm nữa, cô cũng hơn 30 , nếu cô xin đợi thêm vài năm, cô sẽ cố gắng đạt thành tích 40 tuổi, đạt mục tiêu cuộc đời là "nghỉ hưu" sớm, mặt khác, thể dùng thành tích vốn chính trị, kiếm một chức ủy viên của hội nghị hiệp thương chính trị gì đó, khi con đường sự nghiệp của cũng sẽ thuận lợi.
Lục Mạn Mạn cảm thấy, cách thể thực hiện , thực , trong quá trình thăng tiến, Chu Nghiêm Phong luôn vượt qua giới hạn về tuổi tác, thăng tiến quá nhanh, muộn vài năm cũng ảnh hưởng gì, dù thì vẫn hơn việc cắt đứt tiên đồ tương lai.
Với thái độ hiện tại của , chuyện thể thương lượng .
Trong lòng Lục Mạn Mạn nhẹ nhõm hơn một chút, sang Bùi Cẩm, chờ cô tiếp tục phân tích.
Lục Mạn Mạn ngơ ngác.
Mạn Mạn chạy đến tìm , tiếp tục ở bên , đợi lâu như , chính là mong chờ đạt tới kết quả , toại nguyện , thì còn gì vui nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-316.html.]
Lục Mạn Mạn và Bùi Cẩm cô , đầu hiện lên mấy dấu chấm hỏi.
Thấy cả hai nhíu mày suy nghĩ mà nghĩ lý do, cuối cùng cô cũng nhịn mở miệng: "Hai cũng ngây thơ quá đấy!"
Lý Tri Phương hai như thể quái vật.
Lý Tri Phương : 'Bùi Cẩm, cô kinh nghiệm hôn nhân, từng duy trì mối quan hệ yêu đương lâu dài với ai, hơn nữa cũng vẻ là sống tự do theo ý , nhận về vấn đề tình cảm giới hạn. Mạn Mạn, dù gì cô và Chu Nghiêm Phong cũng sống chung hai năm, hơn nữa cô luôn thông minh nhanh trí, việc gì cũng nắm bắt ngay, với vấn đề , đầu óc đột nhiên trở nên chậm chạp thế hả?" phân tích của Bùi Cẩm cũng đến hồi kết , vì khi loại trừ khả năng Chu Nghiêm Phong hài lòng về sự chênh lệch trong sự nghiệp, thì còn thể còn khúc mắc với điều gì nữa?
Chillllllll girl !
Bởi vì trong đầu cô, rõ ràng là thiếu mất một dây thần kinh.
Lý Tri Phương thật sự bất lực, lúc cũng cảm nhận trong lòng Chu Nghiêm Phong phức tạp và dày vò thế nào.
Cho nên mới đuổi Mạn Mạn về ngay.
cũng thấy , chắc chắn Lý Tri Phương nhận vấn đề, vội nắm lấy tay cô , : "Tri Phương, cô đừng úp mở nữa, nếu vấn đề thì ngay ."
"Để hỏi cô vài câu ."
Giá mà cô thể hiểu, thì khỏi cần ai thẳng hết!
Lý Tri Phương thấy bất lực.
Trừ khi Chu Nghiêm Phong thẳng , cô sẽ tự ý thức , nhưng nếu thẳng , thể cô cũng hiểu .
Cô hỏi: "Cô yêu ?"
Lục Mạn Mạn trả lời là yêu mà cần do dự chút nào, cô thật sự thích Chu Nghiêm Phong.