Lục Mạn Mạn đột nhiên nên lời.
Lúc mới phát hiện vì cô đều xuất phát từ lập trường của cô, nhưng cho tới bây giờ vẫn từng nghĩ tới việc đổi sang lập trường của để suy nghĩ tại , tại cô đầu ?
Trong mắt của nhẫn tâm và quyết đoán như thế nào chứt!
Trái tim tan nát.
Lục Mạn Mạn lý do, cô giải thích với : "Không em , mà là dám, em sợ một khi mở miệng em sẽ nhịn ."
"Lúc đó , ở lâu một chút nào, cũng tặng em, em thật sự cho rằng cả đời cũng gặp eml"
Lục Mạn Mạn gắng hết sức cho cô là bất đắc dĩ.
Nhìn chồng cô vì vẫn bất động, mặt chút biểu cảm, kéo tay thổ lộ: "Em cũng bất đắc dĩ, vẫn luôn nhớ , lúc đầu đến Hồng Kông, ban ngày bận rộn thì , buổi tối, khi ngủ thì hình bóng của hiện trong đầu em, em lăn qua lộn cũng ngủ , dựa uống t.h.u.ố.c để ngủ trong một thời gian dài."
Lúc sắc mặt Chu Nghiêm Phong mới khẽ động, tay cũng nắm lấy tay cô.
Chu Nghiêm Phong : "Vậy em vẫn thể nhịn ."
Lục Mạn Mạn cho cần đau lòng, qua , bọn họ cũng cần níu lấy đề tài buông, do dự tới do dự lui, chẳng lẽ nhất định truy cứu ai đúng ai sai?
Lục Mạn Mạn ngẩn , hiểu tại cô giải thích rõ ràng với một lúc lâu, tại chuyển chủ đề , hơn nữa biểu tình còn nghiêm túc.
đột nhiên : "Nếu buông bỏ như , tại đầu một cái?”
Khó khăn lắm mới về với một nữa, nếu còn yêu , thì hết thảy về phía , tranh thủ hòa hảo như lúc ban đầu.
Cô hiểu: "Không em với , em sợ nhịn ."
Bộ dáng đau lòng.
Chillllllll girl !
Cô chỉ trằn trọc, cả đêm ngủ , dựa t.h.u.ố.c ngủ mới thể ngủ , nhưng đến lúc buông thì cô buông, tình cảm ngang bằng với lý trí, lý trí chút khả năng sẽ tình cảm chi phối, nếu nhịn mà xuất hiện ở mặt cô, cô phát hiện manh mối, cho tới hôm nay, cô cũng sẽ đầu .
Tim Chu Nghiêm Phong đau nhức.
Anh sớm vô cùng rõ ràng nhận thức xét cho cùng thì cô yêu nhiều như . Lục Mạn Mạn càng khó hiểu: "Đương nhiên nhịn, nếu em nhịn thì về phía ?"
Anh bảo cô ngoài, trở vê con đường ban đầu cô chọn, cần cô thương hại , cũng cần cô cảm động, nếu đầu , vĩnh viễn đừng đầu .
Trước đây cho rằng yêu nhiều hơn, yêu ít hơn gì quan trọng, nếu cô yêu ít thì sẽ yêu nhiều hơn, dùng tình yêu lấp đầy cô, cả đời dài như , sẽ ngày cô hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-306.html.]
Không thể tiếp nhận, trong lòng là đáp án như , nhưng vẫn khỏi hy vọng nhận câu trả lời khác từ cô, nhận câu trả lời rõ ràng và khẳng định hơn, trong nháy mắt thể chịu đựng, sự thể chịu đựng mà nay từng .
Nói nhiều hơn nữa cũng che giấu chính là đủ tình yêu.
Anh cần tình yêu như bố thí .
Anh bưng chậu ở phía , lấy nước và bàn chải đ.á.n.h răng, vắt kem đ.á.n.h răng cho cô.
Hiểu rõ ràng.
Biểu thị hiểu.
Cuối cùng cũng im lặng gật đầu.
Anh bảo chân cô mới đốt mụn rộp, bôi t.h.u.ố.c thì đừng đất nữa, giường.
Ánh mắt rơi khuôn mặt bối rối khó hiểu của cô, nhưng thốt một chữ nào, trái tim đồng thời sự bất lực sâu sắc đó cuốn lấy, cô căn bản cũng sẽ hiểu.
Lục Mạn Mạn cúi đầu chậm rãi đ.á.n.h răng, khỏi , vì vui vẻ nổi, cô chạy tới tìm , cũng nhớ , cũng thích dính lấy như , đây chẳng lẽ là điều , vì vui vẻ nổi?
"Anh trách em ?”
Cô nghĩ đến cái gì đó, lấy bàn chải đ.á.n.h răng , hỏi với cái miệng đây bong bóng kem đ.á.n.h răng.
Cô càng nghĩ càng thấy đúng, phân tích rõ ràng mạch lạc: "Cuối cùng vẫn là buông tha việc thăng chức mới đổi lấy ngày hôm nay của chúng , tuy rằng... cam lòng đúng ?”
Chu Nghiêm Phong lắc đầu: "Không ."
Yêu cô còn kịp, thể trách cô.
Thấy cô chớp chớp mắt , trong mắt sự lo lắng xác định, xoa mái tóc dài của cô, cầm lấy chiếc cốc đ.á.n.h răng từ trong tay cô, đưa đến bên môi cô, bảo cô súc miệng bọt kem đ.á.n.h răng .
Vẫn rõ ràng với cô: " loại oán trời trách đất, tất cả đều là tự nguyện, là cách nào buông bỏ, cũng nghĩ rõ ràng hậu quả như thế nào, sẽ trách khác, càng trách em."
Cô với đôi mắt sáng ngời.
khi đ.á.n.h răng rửa mặt, chồng cô bưng đồ ăn sáng cho cô, với cô: "Cơm nước xong bảo đưa em về."
Lục Mạn Mạn lắc đầu,"Ba ngày mới đấu giá, em cũng vội trở về."