Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - Chương 302

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:53:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng thở của trở nên nặng nề, mở mắt cảm giác như đang mơ, giống như đó là một tia chớp xuất hiện trong giấc mơ.

 

Lục Mạn Mạn lấy khăn mặt trong bóng tối, Chu Nghiêm Phong cảm nhận cô đang đến gần trong bóng tối, tiên chiếc khăn mặt âm ấm che mặt , đó là tai, cổ, vai, n.g.ự.c ...

 

Động tác của cô nhẹ nhàng.

 

Bên ngoài đang chuyện, khó khăn lắm mới nối đường dây nhưng thể đứt , lẽ tối nay sẽ điện .

 

Anh lưng : "Để tự ." Hơi thở của Chu Nghiêm Phong trở nên nặng nề hơn.

 

Chu Nghiêm Phong ôm Lục Mạn Mạn đặt lên giường, cho cô đất.

 

Lau xong, Lục Mạn Mạn cởi thắt lưng cho : "Cởi quần , phía cũng cần lau."

 

Lục Mạn Mạn xuống giường thì quỳ gối dậy, thấy định , cô vội vàng túm lấy quần buông rằng: "Anh thương tự ? Để em”"

 

Anh chỉ cô vất vả thôi.

 

Cô dùng sức kéo : "Em là để em mà."

 

Tại đến gần cô hơn? Vừa lau phần của , thể cảm nhận rằng cũng thích.

 

Lục Mạn Mạn tại như , là mới gặp nên thoải mái, ngượng ngùng? Trời tối đen thì thể thấy gì mà ngại ngùng? Cho dù ngại ngùng thì thể ngăn cản mong gần gũi với vợ của ?

 

Đôi mắt dần dần thích ứng với bóng tối, cách gần thể khuôn mặt của , Chu Nghiêm Phong thấy khuôn mặt xinh trắng mịn màng của cô, mà dù cho cần , cũng thể tưởng tượng khuôn mặt cô chút tha thiết, vẻ mặt tức giận dựa giọng điệu của cô.

 

Chu Nghiêm Phong bảo cô yên, đừng lo cho .

 

Bắp chân của cô sưng tấy, chân còn vết phồng rộp, đó cũng thấy khi cô ngoài cửa, cô chịu gió chịu bụi, dáng vẻ chịu đựng cực khổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch chút máu.

 

Anh chạm mu bàn tay cô, đó vết kim tiêm, chắc chắn cô truyền dịch khi về.

 

Chillllllll girl !

Chu Nghiêm Phong im lặng, im lặng, thấy cô cố chấp như , cuối cùng cũng giơ tay chạm mặt cô: ˆEm .'

 

Lúc Lục Mạn Mạn mới chuyển giận thành vui. .

 

chổm hổm giường, khéo léo rút thắt lưng của , dùng ngón tay nắm lấy hai chiếc quần của kéo xuống thì kẹt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-302.html.]

Chu Nghiêm Phong rít lên, hít một thật sâu, lùi nửa bước.

 

"Em xin , em xin , em sẽ nhẹ nhàng thôi!"

 

Lục Mạn Mạn cũng ý thức quá nặng nhẹ , vội vàng ôm eo kéo , miệng lời xin , ngón tay nhẹ nhàng vân vê dỗ dành.

 

Bên ngoài im ắng, lẽ cán bộ, chiến sĩ dân ảnh hưởng bởi thiên tai đêu chìm giấc ngủ mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh một ngày dài việc vất vả.

 

Hơi thở của Chu Nghiêm Phong trở nên rõ ràng hơn.

 

Lục Mạn Mạn chỉ là dựa sát xem, thế nào mà kích thích và cả bản cô, cô thể né tránh.

 

Chu Nghiêm Phong thở phào nhẹ nhõm, bàn tay tìm lấy khuôn mặt cô, sờ soạng một lúc.

 

Sau đó qua quýt lau rửa cho , lấy khăn ướt lau mặt cho cô.

 

Lục Mạn Mạn ôm eo thon của buông : "Em còn lau xong cho mà."

 

Động tác của khá thành thạo, đây ở trong nhà, hai tắm cùng nhan, mỗi xoa sửa tắm lên từng bộ phận cơ thể cô, tất cả đều sạch sẽ, thơm tho.

 

Anh cúi xuống lau cho cô thật cẩn thận, chạm những vết phồng rộp đó, chỉ thể chờ đến ngày mai mới bôi t.h.u.ố.c .

 

Lúc cũng giống như , bàn tay to lớn chà lui chà tới mấy thì lau sạch cho Lục Mạn mạn, nhưng nước nóng nguội rôi, cũng còn bao nhiêu, thể ngâm chân cho cô .

 

Tuy dáng cô cao, thấp, nhưng ở bên cạnh nhỏ nhắn đáng yêu, lưng mỏng, eo thon, cánh tay chân trắng nõn mêm mại, lòng bàn tay to lớn của chỉ cần vuốt ve vài cái là thể càn quét hất.

 

Nghĩ đến đây, dậy.

 

Lợi dụng lúc cô đó nghĩ gì, lột trân cô, cô cũng ướt đẫm mồ hôi, lấy khăn lau cho cô.

 

Lục Mạn Mạn vội vàng ngã sát , khuôn mặt tuấn tú của trong bóng tối : "Có lẽ các còn bận rộn thêm mấy ngày nữa, nơi thương vong thế nào, chắc cũng nghiêm trọng lắm nhỉ?"

 

Lục Mạn Mạn nhanh chóng xê dịch vị rí, bảo cũng lên giường nghỉ ngơi sớm.

 

Chu Nghiêm Phong đá cái chậu gâm giường, lên giường xuống.

 

Chu Nghiêm Phong cần, thuận tiện lau đùi hai , lấy nước còn rửa sạch chân . Lục Mạn Mạn chuyện với , với về việc sơ qua tình hình từ chỗ Bùi Cẩm, nhưng đều lời nào từ miệng , còn việc sáng ngày hôm nay thấy cô đúng , nếu như thăm dò xem thử trong lòng cô còn , liệu sẽ đến tìm chứ. Vậy thì tại để cô chờ từ buổi sáng đến buổi chiều lâu như , mà chịu một lời nào. Anh luôn chu đáo trong chuyện, chắc chắn tưởng tượng . Hơn nữa hai xa cách quá lâu. Cô đang tự hỏi điều gì xảy với trong hai năm qua, tiếp xúc gần gũi với ai, miền Bắc liệu quen với việc mỗi ngày đều ăn cơm , thích ứng với khí hậu ?

 

Loading...