Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - Chương 301

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:53:35
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

khi nào? Trước giờ cô bao giờ , nếu cô , lúc thuyên chuyển, cô gọi điện thúc giục mỗi ngày .

 

Môi cô cử động.

 

Chu Nghiêm Phong thấy khẩu hình miệng của cô , nhưng cũng chắc chắn là thật , lập tức tới dùng ngón tay chạm nhẹ cằm cô: "Nói nữa , em ?"

 

Lục Mạn Mạn mặt , : 'Không nữa."

 

Sau đó thì ôm eo, ôm cô thật chặt lòng.

 

Anh cúi đầu xuống gần như tham lam vùi cổ cô, ngửi mùi hương cơ thể cô.

 

Đôi mắt của Lục Mạn Mạn trong nháy mắt ươn ướt, vội vàng vùi mặt n.g.ự.c .

 

Ôm một lúc lâu, cô mới nhớ cánh tay quấn băng gạc, vết thương nặng đến thế nào, xem vết thương của .

 

Chu Nghiêm Phong nhớ tới việc cô giày cao gót tới, ôm cô đặt lên chiếc giường đơn giản kê bên cạnh , cúi xuống cởi đôi giày cao gót cho cô .

 

Lục Mạn Mạn còn đang hỏi thăm vết thương của , nhận đột nhiên ngừng cử động, cúi đầu xuống, nắm lấy chân cô, lòng bàn chân cô chớp mắt.

 

Nói xong thì ngoài.

 

để cho về quá trình , tuy cô trải qua trăm cay ngàn đắng, nhưng cũng tốn nhiều công sức mới thể gặp .

 

Kéo ống quần lên xem xét, hai bắp chân trắng nõn nà mềm mại đều sưng tấy lên.

 

Sớm thế , phái đợi ở cửa, cho chỉ là thông báo cho vệ binh một tiếng, để cô đợi lâu như .

 

Chu Nghiêm Phong im lặng một lúc lâu.

 

Anh dậy: "Ngồi chờ ở đây nha."

 

Lục Mạn Mạn cần cũng , chờ từ sáng đến chiều, rôi chạy một mạch qua đống đổ nát của khu động đất, cả ngày lo lắng nên cảm giác gì, đến lúc cô mới cảm thấy sưng tấy đau đớn, lòng bàn chân chắc chắn cọ sát, đỏ tấy và phồng rộp lên .

 

Chu Nghiêm Phong đặt chiếc chậu chân cô, xắn tay áo lên, kéo một chiếc ghế nhỏ xuống đó.

 

Để cho cô ngâm chân.

 

Lục Mạn Mạn nhất thời nên cái gì, thấy đang định cúi xuống, vội vàng đẩy vai : "Để em xem vết thương của ."

Chillllllll girl !

 

Một lúc , , cầm một túi đựng thứ gì đó tay, rôi ném lên bàn, tay câm một chiếc chậu nhựa mới toanh, bên trong đựng nước nóng đang bốc .

 

Anh từ từ cởi từng nút một. Lục Mạn Mạn xem.

 

Chu Nghiêm Phong liếc cô, thấy cô vẫn còn độc đoán như , cuối cùng cũng xuống để cho cô xem.

 

"Đã băng bó , gì đáng xem ?”

 

Lục Mạn Mạn thấy cơ thể trân trụi của dân dần lộ , nghĩ đến cảnh tượng thấy lúc ở bên ngoài, tuy cởi trân để cho y tá băng bó, nhưng cũng thấy ghen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-301.html.]

 

nhịn mà ôm lấy , hôn lên môi .

 

Chỉ mới thấy cảnh tượng thể chịu nổi .

 

Lúc nhớ cô thấy thể tha thứ.

 

Lục Mạn Mạn nhanh miệng lời tàn nhẫn, chỉ cần quyết tâm, thì tuyệt đối sẽ bao giờ để hình ảnh như xuất hiện trong đầu.

 

Ánh mắt cô mặt , rũ mắt xuống để cởi áo, mặt biểu cảm gì.

 

Nhớ lúc đầu hỏi cô, liệu chịu đựng việc ngủ chung giường với phụ nữ khác , lẽ nào cô hề chút ham chiếm hữu nào đối với .

 

Chu Nghiêm Phong mới cởi áo sơ mi một nửa, thấy cô im lặng như , trong ánh mắt tình cảm dịu dàng, đây tâm trạng chua xót, lông n.g.ự.c khỏi phập phồng, chẳng những hôn cô mà còn đè cô xuống giường.

 

Một năm mười tháng hai mươi tám ngày, mỗi ngày đều nhớ nhung.

 

Yết hâu nhấp lên nhấp xuống : "Không xem nữa?"

 

Lục Mạn Mạn chút thất vọng, vốn tưởng rằng cũng sẽ hôn cô, tại hôn cô? Ngay cả khi ôm cô chặt như thế, cũng nâng mặt cô lên hôn một cái, cô cảm thấy tại , dường như đến gần cô.

 

Ngoài chuyện đó , trong lòng cô vẫn còn nhiều chuyện hỏi , nhưng cuối cùng hỏi gì, cô dậy giúp cởi chiếc áo sơ mi cởi một nửa, đặt sang một bên, ôm lấy cánh tay vết thương... băng bó nên cũng thể thấy gì.

 

thể tháo nó cho , đành hỏi: "Còn đau nhiều ?"

 

Chu Nghiêm Phong : "Không đáng ngại lắm."

 

hỏi: "Sao thương?”

 

Lúc cứu thì xà nhà rơi xuống trầy xước.

 

Lục Mạn Mạn sờ sờ cánh tay gì nữa.

 

Chu Nghiêm Phong cô chạm , đầy bụi và mồ hôi một ngày bận rộn.

 

Anh bảo cô xuống, ngâm chân cho cô , mang kim tiêm và bột t.h.u.ố.c đến , lát nữa còn khều vết phồng rộp.

 

Hai rơi bóng tối.

 

"Không nhiều nước đến thế ."

 

Lục Mạn Mạn vẫn lau cho , nước đủ, còn mấy chai nước cô đem theo, lau một chút là !

 

Chu Nghiêm Phong như .

 

"Phải dùng tiết kiệm."

 

Chu Nghiêm Phong còn thêm điều gì, nhưng bóng đèn đầu chợt lóe tắt phụt.

 

Lục Mạn Mạn , lau cho , cả dính đầy bụi và mồ hôi, nếu lau sạch sẽ khó chịu.

 

Loading...