"Cô... tìm ?”"
Đột nhiên, một giọng nhẹ nhàng của một phụ nữ phát từ tấm ván cửa thô sơ.
Trái tim của Lục Mạn Mạn dường như ném một phát một cách tàn nhẫn, theo sát tấm cửa mở từ bên trong, ánh sáng lờ mờ bên trong lộ , cô thể rõ đó là một phụ nữ vẻ ngoài dịu dàng, mặc đồng phục y tá.
"Vậy . Cậu chú ý vết thương và nghỉ ngơi thật ."
Nhìn thấy ngoài cửa , phụ nữ ngơ ngác quan sát mặt cô, cầm hộp y tế lên hỏi.
Hai chân của Lục Mạn Mạn nặng như chì, lâu mới bước , phụ nữ đó lúc nào cũng , cô chỉ thấy Chu Nghiêm Phong đang cài nút lâu, một lúc mới chịu .
"Gọi cô ."
Chu Nghiêm Phong chú ý tới sự khác thường ở cửa, sang, ngừng động tác mặc áo , nhưng nhanh chóng mặt .
Trong lòng Lục Mạn Mạn nguội một chút.
Người phụ nữ , Lục Mạn Mạn, đó tránh đường.
Lục Mạn Mạn thấy những trong phòng, cởi trân, quấn băng tay và đang mặc áo sơ mi .
Anh cô từ xuống với ánh mắt sắc như dao, vẻ mặt kéo căng cho lắm, mở miệng hỏi cô: "Chạy đến đây gì?"
"Đuổi theo chứng nhận ly hôn tới đây luôn ?"
Nước mắt Lục Mạn Mạn lập tức rơi lả chả.
Cô bệnh, đuổi theo chứng nhận ly hôn mà thể đuổi đến nơi luôn.
Cô bao giờ nên chủ động nữa, cũng bao giờ nên thấy khỏa mặt những phụ nữ khác, cô bỏ , nhưng , cô nhớ tới chai nước khoáng đang cầm, đầu định ném nó xuống, đầu thì đụng lông n.g.ự.c rắn chắc của Chu Nghiêm Phong.
Chóp mũi đụng đau nhức.
Cô dùng một tay che chóp mũi, nước mắt rơi xuống như hạt cườm đứt.
Một bàn tay to lớn đỡ lấy cằm cô, cau mày mặt cô, giọng khàn đặc: "Đụng đau ?”
Lục Mạn Mạn ghét , từ đến nay từng ai cô buôn lòng như thế , cũng ai thể khiến cô rơi nhiều nước mắt như , cô vội vàng hất tay , cúi đầu che mặt.
Chu Nghiêm Phong lấy một chiếc khăn tay đưa cho cô.
Cô cũng nhận.
Chu Nghiêm Phong cuối cùng đành cưỡng ép rút tay cô , lau nước mắt cho cô, kiểm tra mũi cô lấy mấy chai nước cô đang ôm đặt lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-300.html.]
Nếu cô thực sự thì sẽ lấy cái gì để đưa cho cô?
Buổi sáng thấy cô rạng rỡ, thanh tú và xinh hơn , bây giờ mái tóc dài bù xù, ướt đẫm mồ hôi, những sợi tóc gãy dính trán và cổ, bộ quần áo trắng của cô nhăn nheo, ống quân lấm lem bùn đất và gỗ vụn, chỉ đôi giày đang mang thì vẫn là đôi giày cao gót mũi nhọn nhỏ mà thấy lúc sáng.
Đụng mũi một cái thì thành như thế ?
Vội vàng đến luôn ?
Đến những nơi thế , tại em đổi đôi giày khác mà ?
Chu Nghiêm Phong từ đến nay đều thể thấu tâm tư của cô, nhưng đây là đầu tiên xác định, nhưng dám xác định, bởi vì ngờ cô chủ động tìm đến . Dù cho mới đầu cô đuổi theo chứng nhận ly hôn mà đuổi đến đây, tuy là chút hờn dỗi, nhưng quả thực cũng cho rằng khả năng đó nên mới chịu gặp cô.
Sau đó tựa bàn và xuống cô.
cô biến thành bộ dạng như thế chạy tới đây.
Chillllllll girl !
Cô cũng sẽ khiến cho bản sống thật .
Bên cạnh cô bao giờ thiếu theo đuổi.
Anh quá rõ cô quen vô tâm, nếu cô buông tay đầu, thì chắc chắn cô thể buông tay, chắc chắn đầu , chỉ sẽ về phía .
chỉ quan tâm đến việc cô đụng đau , chỉ lau nước mắt cho cô, cũng chút đau lòng, nhưng nhanh chóng tách .
Ánh mắt sâu thẳm, giọng gấp gáp: "Sao em chạy đến đây một , bạn em ?"
Lục Mạn Mạn ít nhiều cũng đôi chút thất vọng, nếu vì cô mà nhiều như , cô lo lắng sốt ruột chạy đến đây, thấy cô rơi nước mắt, sớm kiêm chế mà ôm cô lòng .
Nếu tận mắt thấy, cũng tin.
Còn tâm trạng để hỏi bạn của cô nữa.
Nhìn thấy mắt cô cũng đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, : "Em ?"
Nói đến đây, nghĩ đến chuyện hề gì vê chuyện thuyên chuyển công tác, tức giận rằng: “Anh còn đưa chứng nhận ly hôn cho em, em thể với khác ?"
Lục Mạn Mạn hê chớp mắt một lúc, cuối cùng cũng mở những rối rắm trong đầu, đó mới hiểu ý trong lời của là liệu cô quan hệ với khác .
Chu Nghiêm Phong sâu mắt cô: "Một bạn giống như cái họ Hoàng đó."
Khuôn mặt khôi ngô của Chu Nghiêm Phong đanh , ánh mắt càng ngày càng nghiêm túc, khóe mắt đỏ dần lên: "Xong việc bên sẽ đưa cho em."
Lục Mạn Mạn buồn bực : "Bạn bè gì?"
Lục Mạn Mạn .