Lục Hướng Tùng thể hiểu điều cô là giả vờ ...
Khi Lục Hướng Tùng thấy cảnh , ông cảm thấy buồn cho côi
Chillllllll girl !
Hoàng Bảo Câu kinh hồn bạt vía chạy đến tìm cô: "Cô tìm ."
Lục Hướng Tùng chỉ thể gật đầu.
Ngày hôm tin tức phát , đúng như thế, các đại gia tộc ở Hồng Kông bàn tán nhiều, lúc Lục Mạn Mạn bắt đầu chuẩn trở vê nước.
Nét mặt Lục Mạn Mạn giật , nhưng nhanh xua tan lo lắng của : "Chắc bây giờ cũng thăng chức , thể sớm tái hôn, vợ con ở xa tận thủ đô , tại còn khó cháu chứ. Anh nhỏ mọn như , cũng cần thiết, hơn nữa ở quân khu, cho nên khống chế chuyện ."
Lục Mạn Mạn còn sức chuyện linh tinh với , vì cô chỉ : "Chân mọc , thể bất cứ nơi nào !" Hoàng Bảo Câu nên nhắc , nhưng trong lòng nhịn , nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô dám nhắc .
Nín nhịn hồi lâu, mới nghẹn ngào thốt một câu: "Nếu cô , cũng sẽ !"
Lục Mạn Mạn lập tức trở nên lạnh lùng.
Lục Mạn Mạn dựa theo thông báo đấu giá của chính phủ do chồng của Lý Tri Phương cung cấp chuẩn các tài liệu liên quan, khi tất cả các tài liệu chuẩn sẵn sàng, cô mới sắp xếp đội đấu giá đến đó đầu tiên.
Hai chị em lâu chuyện vui vẻ, gặp thì nhiều điều để .
Khi thấy em gái, cô thể chờ đợi vẫy tay.
"Mạn Mạn!"
Vào buổi sáng, Hoàng Bảo Câu lái xe đón Lục Mạn Mạn, cả hai cùng lên thuyền. Lục Mạn Hương đợi sẵn boong tàu cùng với chồng của cô là Trần Văn Quân. Lục Mạn Hương đang m.a.n.g t.h.a.i năm tháng, bụng lớn, cằm tròn, cả tròn như ngọc, mặc váy dài, khoác áo len nhỏ màu be, môi nở nụ dịu dàng.
Lục Mạn Mạn kêu lên một tiếng "Chị", bước nhanh tới ôm eo cô , hôn lên hai má cô , bụng bầu của cô , hỏi về chế độ ăn uống gân đây và những khám thai. Sau đó chúc mừng cô vì nhận chứng chỉ nghiệp từ Học viện Hoàng gia.
Lục Mạn Mạn đến trễ hai ngày, lân đầu tiên tham dự bữa tiệc du thuyền do rể tổ chức cho chị gái cô.
Lục Mạn Mạn sợ lên tàu gió lớn nên nhanh chóng đề nghị khoang thuyền để chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-294.html.]
Trân Văn Quân tham gia cuộc vui và phiên thời gian hiếm hoi mà họ dành cho , nên vẫn đợi những khác lên tàu, ở boong tàu.
Hoàng Bảo Câu cũng ý theo.
Thấy vui vẻ, Trần Văn Quân tới vỗ nhẹ lưng : " nghĩ Tiểu Mạn một tình cảm phức tạp với đất liền.
Cho dù cô , thì cô cũng sẽ đầu tư. Việc xây dựng đất nước cũng cần sự hỗ trợ của vốn nước ngoài. Đây là lợi ích chung và đôi bên cùng lợi. Nếu để cô về , chúng sẽ hỗ trợ cô ."
Hoàng Bảo Câu dựa lan can, hai tay đút túi quân, xuống chân gì.
Thấy , Trần Văn Quân mỉm và : "Cậu quyết định với cô , tại lo lắng chứ?”
Tất nhiên Hoàng Bảo Câu còn những lo lắng khác.
Tuy nhiên, hôm nay là một ngày nắng , một ngày để biển, hơn nữa gia đình và bạn bè của Trân Văn Quân lượt đến, du thuyền ngày càng sôi động, lý do để tâm trạng của ảnh hưởng đến khác. Ngay đó chào hỏi gia đình và bạn bè của Trần Văn Quân, đồng thời hỗ trợ tiếp đón họ.
Lục Mạn Mạn và chị gái vẫn đang chuyện trong khoang thuyền.
Lục Mạn Hương do dự giữa việc trở thành một giáo viên dạy nhạc tìm một công việc trong một nhà hát kịch.
Lục Mạn Mạn cảm thấy chị gái đủ để trở thành một giáo viên dạy piano, theo trình độ biểu diễn của cô , cô khả năng tỏa sáng trong nhà hát kịch và một tương lai hơn.
Nỗi lo lắng trong lòng Lục Mạn Hương xua tan, nhưng cô vẫn nhớ một điều về em gái : "Bên vẫn liên lạc với em ?”
Lục Mạn Mạn hiểu rõ, dù chị cô cũng con , nên cô nghĩ đến đứa trẻ.
Bởi vì hết rể ủng hộ cô , cho dù cô chọn kế hoạch theo nghiệp nghệ sĩ dương cầm, cũng ủng hộ, lo lắng cô sẽ nhiều thời gian đồng hành cùng con khôn lớn? Chẳng một ước mơ trong tim và tỏa sáng sân khấu để theo đuổi ước mơ của chính là hình mẫu lý tưởng nhất trong mắt con cái ?
Còn những mặt khác thì cần quá lo lắng.
chỉ bảo cô bây giờ đừng vội đưa lựa chọn, thể thử một thời gian, quyết định xem chọn cái gì.
Lục Mạn Hương đột nhiên tỉnh ngộ: "Chị rằng hỏi ý kiến của em luôn luôn đúng, em luôn thể cho chị lời khuyên nhất!"
Cô thể thấy rằng chị gái cô nhà hát hơn là trở thành một giáo viên và trở thành một nghệ sĩ piano chuyên nghiệp trong tương lai, nhưng việc trở thành một giáo viên giúp cô nhiều thời gian rảnh rỗi hơn cho gia đình.