Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - Chương 288

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:38:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quay thấy cô hề vẻ gì là sắp , xong hề biểu cảm gì mặt, cứ thế qua trạm kiểm soát mà một lời nào.

 

Leo lên tàu chở khách, boong tàu biển lớn, hề ngoảnh dù chỉ là một cái!

 

Hoàng Bảo Câu nhủ thầm, thật là một phụ nữ nhẫn tâm!

 

Nhiệt độ quanh năm ở Hồng Kông tương đối cao, nhiệt độ cao nhất thể lên tới 27 độ C cuối tháng 11.

 

Hoàng Bảo Câu đến công ty bất động sản với một bó hoa hồng đậm tay cuộc gặp với khách hàng buổi sáng.

 

Cậu mặc một chiếc áo sơ mi hoa và quần tây màu trắng, hai cúc áo sơ mi cài, lộ chiếc cổ thon dài, khắp lộ vẻ uể oải lười biếng.

 

Khi bận rộn, chạy đến đây hai ba ngày, lúc rảnh rỗi thì cần bàn đến, hận thể đến đây ba một ngày.

 

"Mời ."

 

Hôm nay mang theo hoa tươi, một nữa bước đây với nụ đặt trưng môi. Lễ tân gọi một tiếng Hoàng thiết, với tổng giám đốc đang ở trong phòng việc.

 

Nụ khuôn mặt của Hoàng Bảo Câu sâu hơn.

 

Qua tấm kính thủy tinh ngăn cách, hình ảnh quen thuộc của Kiều Lệ đang lật xem tài liệu bàn.

 

Cậu chào hỏi đường , thẳng phòng việc một cách quen thuộc.

 

Nhẹ nhàng gõ nhẹ cửa phòng.

 

Cậu luôn việc cho dù là đối nhân xử thế việc, bất kể cư xử với ai, luôn nở nụ môi, ngay cả khi gặp nhân viên vệ sinh của công ty, cũng sẽ dừng chuyện với họ về thời tiết của ngày hôm nay, hoặc hỏi họ ăn sáng , công việc vất vả , con cái trong nhà nhận chức ở . Do đó tất cả trong công ty chỉ quen , mà còn chào đón .

 

Sau khi ngắm nghía xong, mới đến bàn việc, khoanh chân khom xuống, hai cánh tay chống lên bàn việc.

 

"Lại đang bận ?”

 

Chillllllll girl !

Cậu liếc phía bàn việc, qua ghế ghế sô pha, nơi chủ nhân của văn phòng thường nghỉ ngơi, lấy bó hoa cắm trong bình ngày hôm qua ghế , đưa cho nhân viên dọn dẹp đem vứt hoặc mang về trang trí trong nhà, đó bó hoa hông đậm mới mang tới.

 

Cậu đẩy cửa bước .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-288.html.]

Nói tóm , miệng dừng kể từ khi bước cửa.

 

"Sáng nay Lầu Long Phụng một mẻ hải sản tươi sống. cho cô , con cua xanh Sri Lanka nặng ba cân, còn con tôm tít dài bằng cánh tay thế ..."

 

Đột nhiên thấy chút cà phê còn sót trong tách cà phê của cô , chuyển chủ đề huyên thuyên về những điểm của việc luôn uống cà phê.

 

Cả dường như cuối xuống vượt nửa cái bàn, hỏi cô : "Buổi trưa ăn cơm cùng ?”

 

Mãi cho đến khi rửa sạch cốc cà phê, pha một cốc nước mật ong ấm, đẩy nước mật ong đến bên tay cô, với cô công dụng của mật ong. Đến lúc Lục Mạn Mạn mới ngẩng đầu lên .

 

Dường như mới nhớ như thế phòng việc.

 

Trong di chúc, ông để quyền kiểm soát doanh nghiệp cho cô cháu gái thứ hai và để 10% cổ phần cho chị gái cô Lục Mạn Hương.

 

Hôm đó gặp ông Lục, hôm hai chuyện lâu, ông Lục mời luật sư đến nhà, mấy ngày ông công chứng giấy tờ đề nghị phân chia tài sản.

 

Mồng 6 tết năm ngoái, cô bắt chuyến tàu chở khách đầu tiên trở về sáng sớm, đơn ly hôn và rời đêm ngày 10. Sau khi cô ký xong, ngày 11 cô cũng bắt chuyến tàu đầu tiên đến Hồng Kông sáng sớm.

 

Tiền mặt, quỹ, cổ phiếu, nhà cửa, ô tô và các tài sản khác chia thành hai phần, một nửa thuộc về chị gái cô, và nửa còn sẽ chia đều cho cô và con nuôi của ông Hà Gia Vinh.

 

Ngày hôm , cơ cấu vốn chủ sở hữu của ông Lục điều chỉnh và ông Lục chuyển một cổ phân mà ông nắm giữ cho cô. Quyền kiểm soát doanh nghiệp vẫn những đổi đáng kể, nhưng nó thể hiện bước đầu tiên trong quá trình "bàn giao" của Lục Thị. Với tư cách là kế vị, cô hai nhà họ Lục, hiện giá trị tài sản ít nhất hơn 800 triệu đô la Mỹ.

 

Sau đó, Lục Mạn Mạn công ty bất động sản của Lục Thị với tư cách là thừa kế và trở thành tổng giám đốc, nhiều phương tiện truyền thông báo chí lượt đưa tin về việc cần tự .

 

Sau đó, công việc bận rộn, lịch trình hàng ngày dày đặc, thường bận rộn đến mức suốt ngày suốt đêm nghỉ.

 

Đặc biệt là hôm nay, lật xem văn kiện, ghi nhớ một chuyện trong đầu, mới mời , đầu cái thì quên mất trong phòng việc.

 

"Bên đó thế nào ?"

 

Thấy đó là Hoàng Bảo Câu, cô hỏi một câu đầu đuôi vùi đầu tài liệu.

 

Hoàng Bảo Câu rằng những gì là vô nghĩa, cô thấy một câu nào.

 

Vừa , đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô.

 

Loading...