Lục Mạn Mạn sa cuộc tranh chấp vô nghĩa , chỉ : "Tương lai thì , thì ? Anh còn em từ bỏ hết ."
Để chủ tịch xem, còn coi trọng cái mắt hơn ai hết.
Có thể định , là cho đủ nhiều.
Chỉ vì cái mắt?
Chu Nghiêm Phong : "Chuyện tương lai tương lai , nếu thật sự thì chuyển thành cổ phần sự tham gia của nhà nước, còn là phe điều khiển đằng , chúng cùng nghĩ cách!"
Lục Mạn Mạn lời nào, chính cũng cô nên đầu cơ trục lợi, lời bây giờ tin ?
Dù cô thể mạo hiểm, nhưng cô bỏ qua cơ hội mắt.
Chu Nghiêm Phong mặc dù cô nhưng vẫn thấu cô.
"Cơ hội hiếm , cũng tin chỉ cần em nắm cơ hội , sự nghiệp chắc chắn sẽ lên một tâm cao mới. nếu đây là lựa chọn lý trí của em, cảm xúc của bạn thì ?
Tại tình cảm của em nghiêng về phía ?
Tại ?
Anh sự thật là cô thể đ.á.n.h đổi tất cả, dâng hiến thứ của cho hôn nhân.
Chillllllll girl !
Nên mới cố tình hỏi như .
Cứng đầu.
Lục Mạn Mạn đ.á.n.h con bài tình cảm, nhưng cô như thì cô thừa nhận thế nào, thật là cô đủ yêu .
Chu Nghiêm Phong cô cực kỳ nghiêm túc: "Em chu đáo, vợ nào chu đáo hơn em, chồng yêu dấu của em, nên cảm ơn em bao nhiêu mới đủ."
Lục Mạn Mạn đành : "Anh thể tìm cho một vợ tâm ý, hề giữ ."
Cô thể tiêu tiên cho , thể quan tâm và nhà của bằng nhiều cách khác , một vợ mà chính cũng công nhận là cực nhưng cô cách nào buông tha lợi ích cốt lõi của .
Lục Mạn Mạn mắng c.h.ử.i khác bao giờ từ nào thô tục, mặt sang một bên, coi như thấy.
Anh ngẩng đầu lên, mắt đỏ bừng cô.
Đợi từ sáng cho đến khi mặt trời lặn về tây, dáng vẻ hiên hòa và kiên nhẫn của con trai thượng lưu ở Hồng Kông mài mòn gần như khô kiệt.
Một lúc lâu nhắm mắt , nhẹ nhàng ôm cô, vùi lồng n.g.ự.c mềm mại của cô.
Khách sạn của Hoàng Bảo Câu liên doanh khai trương cách đây hai năm, Dương Thành cũng là khách sạn năm đầu tiên trong nước, vẫn đang chờ A Hiển về.
Chu Nghiêm Phong thật lấy một tờ giấy trắng dán hai chữ lên trán cô.
Trân gia đương nhiên là nhà Trần Văn Quân, cũng là nhà chồng của Lục Mạn Hương, trong gia tộc công ty vận tải đường biển giữa nội địa và Hồng Kông, ông Lục sợ chồng của Lục Mạn Mạn mạnh mẽ bác bỏ ý nguyện của cô nên mới nhờ Trần gia tay tương trợ. A Hiển báo cáo: "Vận chuyển hàng hóa của Trần gia đột nhiên kiểm tra, trong thời gian tới e rằng kiểm tra bến tàu sẽ nghiêm ngặt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-285.html.]
Hoàng Bảo Câu nhíu mày.
A Hiển mới mặt xám mày tro trở về.
Nếu Lục Mạn Mạn lên tàu chở khách, Hoàng Bảo Câu sẽ nghĩ cách đưa cô lên tàu chở hàng của Trần gia.
A Hiển một cái: "Bảo Câu thiếu gia, thể cho khuyên một câu ?”
Cậu chỉ dễ chọc.
Hoàng Bảo Câu: "..."
A Hiển liếc một cái : "Vừa mới ghé sát tra hỏi... khó khăn lắm mới thoát khi nghiệm rõ phận."
Hơn ba mươi tuổi ngôi vị trí , chỉ là dễ chọc!
Hoàng Bảo Câu nhận chuyện khó giải quyết, hỏi Lục Mạn Mạn bên thì .
Hoàng Bảo Câu : "Nói ."
A Hiển : "Có thể mang Nhị tiểu thư về là một chuyện, vấn đề an của cũng là chuyện cần suy xét lắm đó."
Hoàng Bảo Câu: "?"
"Anh nhất định thấy m.á.u , lúc sáng mắt lạ, hôi ở Hồng Kông nóng giận với nhị tiểu thư quá, sợ là khiến vui, lỡ giận ch.ó đ.á.n.h mèo chuyện nhị tiểu thư chịu về với thì mũi chịu sào ai khác ngoài ."
"Tìm cớ bắt , ở tù mọt gông, là xong đời !"
A Hiển phân tích đạo lý rõ ràng, cuối cùng hỏi : "Cậu ngoài trốn ?”
Hoàng Bảo Câu: "..."
Lần Chu Nghiêm Phong thật sự chống đỡ nổi nên ngủ , khi tỉnh lân nữa, sự đau đớn, nóng rát mặt biến mất, chỉ còn một chút ngứa ngáy căng căng tê dại.
Trong phòng chút u ám.
Trong bóng tối, vợ vẫn tư thế như , xem truyện đó đắp mặt cho , kiên nhẫn và an phận ở bên cạnh .
Nhận thức dậy, cô ngước mắt lên, rời khỏi quyển truyện và : "Anh tỉnh ?"
Chu Nghiêm Phong cảm thấy chút áy náy vì ngoài dạo với cô như hứa.
Anh gỡ cục đá bọc trong khăn tắm , nắm lấy bàn tay lạnh băng do thấm nước đá của cô, dậy, hôn lên môi cô: “Tại gọi dậy sớm hơn một chút?”
Lục Mạn Mạn dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, bỏ quyển truyện sang một rằng: "Không vội."
Chu Nghiêm Phong cô thật sự sốt ruột, nếu kết quả trong chốc lát, thì dứt khoát vội vàng.