Chu Nghiêm Phong ở bên cạnh cô, thấy cô dám tới chuyện bỏ thức ăn mặt , nên chỉ liếc cô một cái dậy thanh toán.
Chu Nghiêm Phong ở trong nhà khách quân đội mà ở tại nhà khách của chính phủ thành phố.
Lục Mạn Mạn trở về cùng đó tới nhà vệ sinh tắm rửa sơ qua một lát mới , lúc thì thấy cái tủ kê dựa phía đối diện giường, áo gió cởi , mặc áo sơ mi trắng, bên mặc quần dài ôm sát lấy , đang xem một phần tài liệu rõ là cái gì cầm trong tay.
Chillllllll girl !
Lục Mạn Mạn qua kéo rèm cửa sổ , đó đến bên vươn tay ôm eo .
Hạ thấp tư thế, kiểm soát trái tim để đạt mục đích mà cô .
Anh lắng lặng cô trong chốc lát, bỏ phần tài liệu , đó kéo lấy cô cúi đầu xuống, hai tay Lục Mạn Mạn vịn lên bả vai , cô nhón chân hôn lên môi .
Chu Nghiêm Phong dựa tủ, hai chân thon dài duỗi thẳng, cúi đầu cô.
Cô ôm lấy , hôn nồng nhiệt, cố gắng xoa dịu trái tim , lân mặc dù rõ rốt cuộc là thoải mái nhường nào, nhưng thể thấy hưởng thụ.
Lục Mạn Mạn vui lên, càng bình tĩnh càng khiến cô thấy sợ hãi.
Ngón tay thon dài của lướt qua khuôn mặt cô, cô thành thạo cố gắng lấy lòng, thấy cô cách hài lòng. Cô thấy rõ những biến hóa dù nhỏ, thế là nhanh nhẹn đầu sang đón ý hùa lấy lòng .
Chu Nghiêm Phong ngước tầm mắt đang đặt tài liệu lên.
Anh hung dữ tàn nhẫn.
Lục Mạn Mạn suýt nữa thở nổi.
Rồi những nụ hôn ngắt quãng.
Gân xanh cổ khó kiêm mà nhảy lên, đẫm mồ hôi, nội tâm xúc động, nhưng thể d.a.o động, đó là một lạch trời cho phép d.a.o động. Anh nhanh chóng quyết đoán đè cô , để cô thoát khỏi lòng bàn tay, mãi đến khi mặt cô đầy nước mắt rịn lên vì sinh lý, mới kéo cô dậy, tay lau nước mắt và đôi môi hồng nhuận của cô xoay đến tủ, hôn lên môi cô, tiến quân thần tốc càn quét môi lưỡi cô.
Cô nghĩ vẫn nỡ để cô tổn thương!
Chu Nghiêm Phong hối hận ban đầu quá ga lăng với cô, lẽ nên để cô mang thai, mặc cô lóc tức giận mà nghĩ cách trị cô, nhưng cuối cùng vẫn cầm khăn tay lót, cúi ôm lấy cô.
Cả Lục Mạn Mạn đờ , đoán xăng bậy nữa mới yên lòng ôm .
Lục Mạn Mạn dự cảm lành, đẩy như một lời nhắc nhở.
Còn đường thương lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-280.html.]
Chu Nghiêm Phong ôm lấy cô, ngón tay vuốt ve tóc cô, môi dán tai cô khẽ hôn, nhưng giáng cho cô một đòn cảnh cáo.
"Em lòng chuyện cho , nhà của tuyệt đối phép tham gia hoạt động kinh doanh ở đó, đây là vấn đề nguyên tắc, cứ là vấn đề nguyên tắc thì thể nhượng bộ, thể thương lượng, là , là , tồn tại con đường trung gian."
Lục Mạn Mạn buông lỏng cảnh giác, nhất thời kịp nhận đang gì, chờ phản ứng và nghĩ xem nên đáp thế nào thì c.ắ.n lỗ tai, : "Không ? Vậy để ."
Mới đầu chỉ đột nhiên hỏi: "Nói chồng , tính bàn chuyện gì với chồng qua điện thoại?"
Anh nắm căm cô hỏi: "Nghe rõ ?"
Giọng điệu quá nghiêm túc, trong đôi mắt sâu thẳm vẫn tràn đầy d.ụ.c vọng, rặt một vẻ chống đối.
Toàn Lục Mạn Mạn thoắt cái lạnh run.
"Trong điện thoại sẽ bàn thật kỹ, bây giờ thì bắt em ngậm miệng luôn ?"
Cô hết đến khác nghĩ cách nên thuyết phục thế nào, nhưng ngờ kiên quyết vứt bỏ suy nghĩ của cô chỉ bằng một câu .
Chu Nghiêm Phong cô, dậy, cúi đầu lấy khăn tay lau sạch cho cô.
Anh : "Việc vốn đường thương lượng, do em còn ôm hy vọng thôi."
Anh cầm khăn tay xoay toilet.
Chu Nghiêm Phong cô, nắm cổ tay cô nhấc lên, thấy lòng bàn tay cô đỏ bừng, : "Gấp gáp đến ?"
Lục Mạn Mạn ước gì tự g.i.ế.c quách cho , bệnh chung của phụ nữ, luôn ôm một ảo tưởng ngây thơ với đàn ông!
Lục Mạn Mạn cho một bạt tai.
Chu Nghiêm Phong ở cửa phòng tắm hỏi cô: "Em tưởng là em thể ?"
Cô lên mặc quần áo xách túi toan chạy lấy .
Lực mạnh, cho dù là Chu Nghiêm Phong cũng cô đ.á.n.h cho lệch mặt.
Giọng rõ ràng vọng từ phòng tắm, hòa lẫn với tiếng nước chảy từ vòi: "Em hứa là mồng sáu sẽ về, quyết thất hứa nhưng thất hứa . Lần đến Dương Thành chơi, chúng nghỉ một lát thôi."
Lục Mạn Mạn , đau lòng chua xót, kéo tay : "Không vì ở bên lâu dài nên em mới vắt óc nghĩ cách vẹn cả đôi đường đấy ư? Anh giúp em một tay mà ngược còn mắng em đầu cơ tham lam, suy bụng bụng , bây giờ em cho cơ hội thăng chức ngàn năm mới một , mắt thấy đến tay , chẳng lẽ còn từ bỏ ?"