Đương nhiên cái chuyện bảo lãnh của là quá mức thừa thãi, nhưng Lục Mạn Mạn thỏa hiệp, Lục lão chỉ thể tự tìm cho một bậc thang xuống, Hoàng Bảo Câu nhanh lẹ ngâm hiểu rằng cái bậc thang .
Thế nhưng Lục lão cũng , nếu Lục Mạn Mạn về thì cũng cần trở về nữa mà cứ một ở trong đất dốc sức bắt đầu từ đầu .
Lúc ở tàu, Hoàng Bảo Câu đùa giõn thỉnh cầu Lục Mạn Mạn giữ lý trí, cũng coi như là vì nghĩ cho tương lai của mà cân nhắc một chút xíu.
Dĩ nhiên là Lục Mạn Mạn nhận ý đó của , với rằng cho dù rượu mà cô tự tay ủ chua thì cô cũng sẽ tự uống, cô nghĩa vụ chịu trách nhiệm với .
Hoàng Bảo Câu cũng chỉ , chính là thích cái nét vô tình thản nhiên như của cô, như mới chứng minh rằng cô là loại dễ dàng thỏa hiệp bất kỳ vật gì
Trước khi xuống tàu, Lục Mạn Mạn bảo cùng với A Hiển tùy tiện một nơi nào đó, phép theo cô nữa.
Hoàng Bảo Câu ngoan ngoãn nhận lời, nhưng vô cùng tò mò về chồng của cô, tò mò xem là một như thế nào, dáng dấp lớn lên là bộ dạng gì.
Nhìn thấy cô gấp gáp nóng lòng chạy trong đoàn , ngay đến hành lý trong tay cũng bỏ , ghen tị bao, đó hướng tâm mắt quan sát cái cũng đang nhào về cô , khí chất bên ngoài quả thực vô cùng xuất chúng, nhưng cảm giác cũng tàm tạm thôi, gương mặt và vóc dáng của cũng vẫn thể liều mạng một phenl
nhanh nổi nữa.
Ánh mắt của đối phương vượt qua A Hiển mà liếc về phía , tựa như một con d.a.o rời khỏi vỏ, lóe lên ánh d.a.o sâu thẳm, lạnh như băng.
Đó là một trái tim g.i.ế.c đến nhường nào cơ chứ.
Dường như cả Hoàng Bảo Câu đóng đinh ghim mặt đất, chẳng thể mảy may nhúc nhích chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-279.html.]
Khi điểm tâm sáng bưng tới, cô bảo ăn điểm tâm sáng để cho no bụng , đó mới châm cho để ăn uống , tránh cho uống khi bụng rỗng khi ăn sáng sẽ hại cho cơ thể.
Sáng sớm nay Lục Mạn Mạn mới chỉ ăn một chút đồ lót nên ngại cùng chồng ăn thêm một chút nữa, đến Dương Thành thì nhất định ăn điểm tâm sáng, cô tìm một nhà hàng cửa hiệu khí phách nhất bước trong, kéo chồng xuyên qua giữa những thực khách nồng đậm thở của Quảng Đông xưa cũ, cả hai lên tâng hai vị trí tận cùng bên trong yên tĩnh gần cửa sổ, sủi cảo tôm thượng hạng, dồi gạo lứt đỏ tôm tươi, xíu mại hấp, bánh bao xá xíu, bánh bao kim sa trứng chảy, sườn chưng tiêu đen, chân gà hấp xì dâu, thịt bò viên hương trân bì, cháo sườn mặn hàu khô tóc tiên, thêm bánh điểm tâm ở ngoài đại sảnh nữa là đầy ắp cả một bàn.
Lục Mạn Mạn thể xác định liệu đây là sự yên bình khi cơn giông bão ập tới , cô hai gặp mặt thì vui vẻ, nên chỉ đành cố gắng duy trì sự yên bình .
Lục Mạn Mạn ngẩn ngước đầu , gương mặt tuấn góc cạnh rõ ràng của hề biểu cảm gì, vui thì cũng giống lắm, nhưng đang vui thì cũng bao nhiêu, động tác của hết sức mật, nhưng vẻ mặt lẫn giọng điệu lạnh nhạt như thường. Từ đến nay Chu Nghiêm Phong sẽ quản cô về phương diện ăn uống, nhưng lân khi cô gọi món xong thì đưa tay vén một lọn tóc rối vành tai cô, nhẹ nhàng vuốt tóc và sờ nhẹ vành tai cô : "Gọi nhiều món như thế gì, ăn hết lãng phí.”
Chillllllll girl !
Cô tiến lên phía sờ sờ cánh tay : "Đừng thấy là nhiều, khẩu phần mỗi món ít, chắc chắn sẽ ăn hết!"
Mãi cho đến khi thấy hai xách hành lý rời , trong lòng vẫn còn khiếp sợ như cũ.
Cuối cùng thì bánh điểm tâm vẫn còn thừa đến hơn một nửa.
Sức ăn của Lục Mạn Mạn cũng chỉ chút ít như mà thôi, căn bản là ăn nhiều như thế, còn Chu Nghiêm Phong thì nhiều khẩu vị, chỉ nếm thử mỗi món một chút mà cô gắp tới cho , nếu gắp thêm cho thì sẽ ăn nữa, cho dù cô nũng lấy lòng thế nào thì ăn là sẽ ăn.
Anh vốn là một mạnh mẽ là giới hạn, là điểm dừng.
Cuối cùng khi thấy hơn một nửa điểm tâm sáng còn thừa , dường như còn lơ đãng cô tham lam ăn nhiều nên nuốt trôi.
Lục Mạn Mạn chỉ thể , đó tới cửa hàng bách hóa bên cạnh mua một chiếc thùng giữ nhiệt bằng thiếc, bỏ hết chỗ điểm tâm còn dư bên trong, nhưng còn sót một bát cháo thì cách nào bỏ nữa.
Lục Mạn Mạn còn đang lưỡng lự xem nên như thế nào.