Lục Mạn Mạn chồng cô quá mức cảnh giác, cảnh giác đến mức đau lòng!
Anh tiếp: "Anh mua xong vé tàu , tối mùng năm sẽ qua để chờ em, thì nuốt lời, em đừng thất vọng."
Chu Nghiêm Phong bỗng ngắt lời cô trong điện thoại: 'Mạn Mạn, chuyện gì khi trở vê đều thể thương lượng, nếu em thật sự bàn bạc tỉ mỉ với thì tiên lấy thái độ bàn bạc nghiêm túc cái , cho dù là chuyện gì thì cũng trực tiếp mặt .”
Cô nín thở lặng lẽ chờ , nhưng từ đầu đến cuối cũng chờ nổi, chỉ đành mở miệng lên tiếng: "Hôm đó chính ...
Giọng điệu mang vẻ bình tĩnh nay từng , cũng lộ sự lạnh lùng nghiêm nghi.
Chu Nghiêm Phong trâm mặc đáp.
Mãi cho đến ngày mùng năm , Lục Mạn Mạn gọi điện thoại cho , vị trợ lý cố vấn họ Hàn cho cô , tối qua Chu Nghiêm Phong lên tàu hỏa , dự kiến tối nay sẽ tới Dương Thành.
Lục Mạn Mạn càng thêm tâm hoảng ý loạn, ruột gan rối bời, nhưng mỗi cô gọi điện thoại thì đều trợ lý bên Chu Nghiêm Phong cho thủ trưởng ở văn phòng.
Anh cho cô cơ hội trao đổi thêm nữa, thậm chí ngay cả cơ hội chuyện cũng luôn.
Sau đó mấy ngày liền đều gọi tới nữa.
Từ đến nay Lục Mạn Mạn từng hỏi những biện pháp quá khích đó là như thế nào, quân t.ử thể hiện ở lời và việc chứ ở cái tâm, cũng chỉ nghĩ trong lòng mà thôi, cho đến nay vẫn xảy chuyện đổi trong hành động thực tế, nếu cô cứ nắm chặt buông thì chỉ là tự chuốc lấy phiền toái mà còn là tin tưởng .
Lục Mạn Mạn thích loại lời , tuy rằng đúng là cô cũng thầm lo lắng trong lòng, lúc đầu Chu Nghiêm Phong thẳng thắn nếu khi cô xác định m.a.n.g t.h.a.i thì cho dù dùng bất cứ biện pháp gì, cũng luôn hy vọng cô thể đổi ý.
Bao gồm cả một biện pháp quá khích mà khả năng sẽ khống chế .
Tuy Lục Hướng Tùng rõ là cho Lục Mạn Mạn đến buổi hẹn, nhưng ông vẫn để cho Lục Mạn Mạn suy nghĩ kỹ lưỡng, vì một khi qua trạm kiểm tra, chỉ cần chồng cô cô thì cô khó thể Hồng Kông.
Cho dù cô tin bất cứ cái gì thì cũng tin rằng chồng sẽ tổn thương .
Đã sẽ thương lượng trao đổi quan điểm thì là sẽ thương lượng trao đổi quan điểm, còn nếu thương lượng thành kết quả cuối cùng sẽ thì chỉ thể cô sẽ tranh thủ dốc hết sức mà cố gắng.
Sáng sớm ngày mùng sáu cô lên chuyến tàu đầu tiên trong ngày để trở về.
Buổi sáng nhiệt độ ẩm ướt, khí mát mẻ trong lành, trong đoàn nhộn nhịp đông đúc ngoài bến tàu, Chu Nghiêm Phong mặc một chiếc áo gió màu đen mỏng, chân đạp lên đôi giày da, dáng thẳng tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-278.html.]
Lục Mạn Mạn chỉ cần liếc mắt một cái là thấy , ánh mắt cô bèn khóa chặt về phía , cũng bước nhanh về phía cô, cô gọi một tiếng "ông xã", gấp gáp chạy thêm mấy bước nữa tiến lên nhào lòng .
Chu Nghiêm Phong ôm chặt lấy cô.
Anh tưởng rằng đợi cô. Với theo chủ nghĩa vị kỷ cũng như đầy đầu là những chủ ý tính toán như cô, cân nhắc giữa lợi và hại thì đương nhiên sẽ giao quyên kiểm soát để cho bản cô rơi tình cảnh chút phần thắng nào.
Đây là sự tín nhiệm cô dành cho , cũng là niềm hy vọng thể thuyết phục đang tồn tại trong trái tim cô.
Chillllllll girl !
Chu Nghiêm Phong chỉ là kịp ăn.
Anh cúi xuống vùi đầu trong tóc cô, bàn tay vẫn ôm cô, hồi lâu cũng chịu buông tay.
Bỏ qua những thứ khác, Lục Mạn Mạn thấy thì trong lòng chan chứa niềm vui sướng, ngẩng đầu thấy vành mắt chút ửng đỏ, cô chuyến tàu sớm nhất trong ngày để trở về, nhưng vẫn mang theo thở lạnh như băng, chờ cô bao lâu .
Lúc mới buồng cô .
Cuối cùng vẫn là Lục Mạn Mạn sờ sờ lưng một chút, nhỏ giọng với rằng nơi vẫn còn nhiều đó.
Trong lòng cô như xoắn đau đớn, nhưng mặt vẫn tươi hỏi ăn sáng .
chắc chắn sẽ nghiền nát niềm hy vọng đó của cô từng chút từng chút một.
"Nhị tiểu thư, hành lý." Đương nhiên với cô lời , chỉ kéo lấy tay cô .
Lục Mạn Mạn cũng mật khoác lấy cánh tay , chuẩn cùng rời khỏi bến tàu.
Không chờ mà chờ, thì thể nuốt trôi cơm cơ chứ?
Hoàng Bảo Câu bảo đảm sẽ đưa Lục Mạn Mạn trở về.
Hoàng Bảo Câu hai tay đút túi nhàn rỗi cách đó xa, mặt mang theo một tia ý hai bọn họ.
Lục lão chung quy vẫn yên lòng để một Lục Mạn Mạn trở về, ông quá rõ rằng với địa vị của chồng cô, nếu gì thì cũng cực kỳ dễ dàng, lẽ chỉ cần một câu của thôi là thể chặn kín bộ đường lui của cô.
A Hiển tới, kịp thời nhắc nhở.