Khuôn mặt Lục Hướng Tùng thoáng hiện lên vẻ tức giận, đó ông buông tay Lục Mạn Mạn , vuốt tấm chăn mỏng đùi, dựa ghế sô pha.
"Cháu ngoại gì chứ?”
Lục Mạn Mạn nên đáp thế nào những lời đó, thấy ông còn ý nhắc chuyện cũ, vội vàng đổi đề tài: "Cậu ơi, chuyện qua thì đừng nhắc nữa ạ, cháu chị trong điện thoại, sắp xếp thỏa cho hai cháu ngoại của cháu ạ?"
Lục Mạn Mạn hiểu tâm trạng của ông , hết lòng thiên vị cô cháu gái lớn tiếng Anh, đ.á.n.h đàn dương cầm từ nhỏ, nuôi nấng cô như một tiểu thư khuê các, nhưng một sớm bỗng rơi vũng bùn, lấy một thứ rác rưởi chắc còn tệ hơn cả đứa ở trong nhà ông ngày xưa, với cháu gái ông là cơn ác mộng, còn với ông là sự sỉ nhục.
Lục Mạn Mạn ngập ngừng một chút đặt tay lên.
Lúc Lục Mạn Mạn chị qua điện thoại, kịp hỏi kĩ, còn thắc mắc tìm hai đứa nhóc, Nghiêm Đại Khoan chạy miền Nam, hội ngộ với và hai đứa nhóc ?
Lục Hướng Tùng thở nhẹ một , mới lấy bình tĩnh cô, : "Cháu đúng, qua cả , các cháu thể về bên , cần gì bận tâm đến những chuyện khác nữa."
Lục Mạn Mạn thấy lời của ông vẻ kì lạ, nhưng kịp suy nghĩ nhiều, ông kể về việc sắp xếp hai đứa nhóc.
Lục Mạn Mạn an ủi: "Cậu , chuyện qua cả , bây giờ rốt cuộc, chị về đúng hướng, cũng trở bên ."
Khi của tìm thấy hai đứa nhóc, chúng theo bọn trộm cắp nghề móc túi, còn hành nghề ở những nơi đông đúc như ga tàu, giả trẻ mồ côi xin tiền qua đường.
Nghe kể mới , khi chị đến Hồng Kông lâu, cử Nam tìm hai đứa con của chị. Lúc đầu mấy Nghiêm Đại Khoan định Dương Thành, theo việc ở các công trường địa phương.
Dù khi cải cách mở cửa, các công trình kiến trúc ở Dương Thành liên tục xây dựng, khí thế ngất trời, nhưng lượng các công trường lớn nhỏ chỉ hạn chế, tìm cũng đến nỗi gian nan như mò kim đáy bể.
Cậu sắp xếp cho hai đứa nhóc, cũng nghĩa là sắp xếp luôn cho cả bà và Nghiêm Đại Khoan ư? Đây chẳng là mất công toi, cho cả nhà đó ăn bám nhà còn gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-268.html.]
Hóa , cũng rõ là Nghiêm Đại Khoan trốn về phía Nam thế nào, hai đứa nhóc vẫn theo bà , dù đợi con trai, nhưng quản đốc cùng quê đưa họ lên việc cũng bỏ mặc họ tự sinh tự diệt, cho bà công việc cơm công nhân ở công trường, mỗi tháng kiếm vài chục đồng, đủ để nuôi sống bà và hai đứa bé.
hai đứa nhóc thể khiến cho bớt lo , ngày nào chúng cũng nhảy cứ nhảy tưng tưng trong lều, công nhân kêu ca dứt, nhưng lẽ vì sự "lanh lợi" đó nên chúng bọn trộm trúng.
Bà vốn lười biếng tham lam, còn gian xảo láu cá, thể kiếm đồng tiền dễ dàng thì còn khổ sở gì, từ đó việc cực nhọc, mỏi eo đau lưng ở công trường nữa, cùng hai đứa cháu ăn xin, c.h.ế.t dí ở chân tường trong trạm xe lửa hai tiếng la hai tiếng, tất nhiên sẽ thương tình cho vài đồng.
Người của cũng dễ dàng đưa hai đứa nhóc , chỉ là trông thấy tiềm năng của hai đứa trẻ, nhất định sẽ thành đạt, đem về bồi dưỡng.
Dĩ nhiên, nhóm trộm cắp và bà chắp tay tặng , đưa công cụ kiếm tiền cho kẻ khác, nhưng của rút một khoản tiền , sự thuyết phục của bọn trộm, bà nhỏ vài giọt nước mắt, thể lỡ dở tiên đồ của các cháu, vui vẻ buông tay luôn!
Dù Lục Mạn Mạn thấy nhiều sự ghê tởm của tính , nhưng thế thì vẫn khỏi mở tròn mắt thốt nên lời, tới bọn trộm thấy tiền nổi lòng tham, liệu cho bà chồng một phần tiền , chỉ bàn tới chuyện bà hai đứa cháu thế nào, còn dám kêu là lỡ dở tiền đồ của đám trẻ, thẳng là thấy tiền sáng mắt, suy nghĩ gì cả bán luôn cháu .
Trước thì sợ bọn trẻ cướp bọn nhóc , c.h.ử.i mắng thậm tệ, chạy thì nhanh chân lắm.
Cũng nghĩ tới chuyện dù bọn trẻ cũng là ruột của lũ nhóc, thể hại hai đứa cháu của bà ?
bây giờ chuyển sang buôn bán trẻ con thì bán nhanh.
"Chị cháu cũng đồng ý, nhưng cảm thấy công bằng với rể cháu, nên bảo chị cháu thỏa thuận, từ giờ trở quên hai đứa trẻ đó, cho dù mai cũng hỏi thăm chuyện của chúng nữa, gặp chúng, tóm coi như từng sinh chúng.'
Chỉ lúc Nghiêm Đại Khoan tìm thấy , liều mạng với bà ?
Chillllllll girl !
Lục Hướng Tùng gật đầu: "Tất nhiên rể cháu quyền quá khứ của chị cháu, thằng bé là rộng lượng và đầy lòng cảm thông, thương cảm cảnh của chị cháu, thằng bé cũng hy vọng việc thể xử lý thỏa, để chị cháu day dứt trong lòng nữa."
Lục Mạn Mạn ngạc nhiên: "Anh rể cháu cũng ạ?"