Lục Mạn Hương nhanh chóng gọi "Mạn Mạn”, tươi để đó, chạy tới chỗ co.
Lục Mạn Mạn bước thấy hai ngay, rể tương lai của cô họ Trần, tên là Trân Văn Quân, tên tiếng Anh là Kevin.
Lục Mạn Hương nhớ em gái, cứ nắm tay Lục Mạn Mạn một mạch, mãi đến khi Trần Văn Quân ôm eo cô , nhắc cô nên để em gái nghỉ ngơi , lúc cô mới dừng , kéo em gái ô tô.
Cũng giới thiệu em gái với chông sắp cưới.
Ấn tượng đầu tiên của Lục Mạn Mạn về Trần Văn Quân cực kỳ , chuyện khiêm tốn lễ độ, cùng với chị gái đúng là một cặp trai tài gái sắc, hết sức xứng đôi. Bọn họ lái một chiếc Suzuki Jimny cũ, xe bảo dưỡng vô cùng , thể thấy là sử dụng từ lâu nhưng đổi chiếc mới, điều cũng lên nhiều thứ về thái độ sống của chủ xe.
Mà chủ xe chính là Trần Văn Quân.
Trân Văn Quân cũng những lời mà đàn ông khác khi gặp Lục Mạn Mạn đầu, như là khen cô trẻ trung xinh gì gì đó, chỉ bảo chị cô thường nhắc về cô, nhớ cô, hy vọng em gái kỉ niệm vui vẻ ở Hồng Kông.
Trên đường , còn cách tạo khí vui vẻ, đề cập đến chuyện đặt tên tiếng Anh cho Lục Mạn Hương là Aimanda, vì Aimanda trong tiếng Trung nghĩa là hiền lành, thanh lịch, luôn coi việc giúp đỡ là niêm vui, cảm thấy Lục Mạn Hương chính là một cô gái như .
Lục Mạn Hương đợi em gái sang, ý kiến của em gái .
Trân Văn Quân ngôi lái xe, xong câu đó thì liếc Lục Mạn Hương qua kính chiếu hậu, mỉm .
Lục Mạn Hương đang định cùng thì thư ký Đổng ngăn .
Trân Văn Quân , cô cũng bảo sẽ theo ý kiến của em gái, bây giờ chịu nhắc đến nữa.
Chillllllll girl !
Ông Lục sống trong một toà biệt thự ba tầng ở lưng chừng núi.
Ngày Lục Mạn Mạn sang cũng trùng hợp là ngày ông Lục xuất viện về nhà.
Hai bắt đầu khẩu chiến, cãi qua cãi khiến Lục Mạn Mạn cảm thấy mùi vị tình yêu ngọt ngào giữa hai nồng quá, nhưng chị tươi tắn, vui vẻ như thế, cô thực sự mừng cho chị.
Lục Mạn Hương dẫn Lục Mạn Mạn về, thư ký Đổng bèn đón, ông cụ gặp Lục Mạn Mạn.
Lục Mạn Hương ôm cánh tay Lục Mạn Mạn, liếc một cái, với Lục Mạn Mạn rằng, thực là vì Aimanda dễ gọi nhâm thành Amanda, cô thấy thích lắm, nên mới chịu dùng cái tên tiếng Anh đó.
Năm đó, ông dẫn vợ đang m.a.n.g t.h.a.i rời khỏi quê hương, lên tàu khách sang Hồng Kông, nhưng giữa đường, tàu khách gặp sóng to gió lớn biển, cuối cùng chỉ còn một ông cập bến tới Hồng Kông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-267.html.]
Trước đó, Lục Mạn Mạn chị qua điện thoại, gan của ông Lục khoẻ, thứ gọi là can khí thông thì sinh trăm bệnh, nghĩa là gan vấn đề gì thì sẽ dễ mắc nhiều bệnh tật.
Bệnh của ông , một phần là bệnh cơ thể, đồng thời còn một phần do tâm lý.
Lục Mạn Mạn gọi điện báo bình an cho Chu Nghiêm Phong mới gặp ông Lục.
Ông đang cầm một quyển sách kinh tế phương Tây lật xem, bên cạnh một giúp việc đó, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào.
Lục Mạn Mạn là nguyên chủ, tất nhiên đây là đầu gặp , lúc , thấy ông ngôi ghế sô pha đơn trong phòng khách nhỏ, do bệnh tật suy nhược cơ thể mà ông , rõ ràng tuổi quá già, gầy, chân đắp một tấm chăn mỏng, ghế sô pha, trông vô cùng gầy guộc bé nhỏ.
Chẳng qua, vẻ tinh thần vẫn .
Sau đó buộc cắt đứt liên lạc với gia đình ở trong nước, cho nên mới tích tụ trong lòng suốt một thời gian dài, tổn hại thể.
Nghe tiếng Lục Mạn Mạn bước , ông đóng sách , tiên bảo giúp việc ngoài, mới ngẩng đầu lên cô, ánh mắt phần quan sát đ.á.n.h giá, cũng xen lẫn ý , : 'Mạn Mạn?”
Trước đó Lục Mạn Mạn ý tứ trong lời chị , thiên vị cháu gái lớn hơn, từ khi còn nhỏ, nguyên chủ quá yêu thích.
Cho nên cũng nhiệt tình quá mức, chỉ câu nệ khẽ gọi một tiếng , bước tới.
Từ đầu đến cuối Lục Hướng Tùng vẫn luôn cô, đợi cô đến mặt, mới bảo cô xuống.
Ông : "Cháu đổi nhiều hơn chị cháu, nếu gặp cháu ở ngoài đường, chắc chắn sẽ nhận cháu là cháu gái ."
Lục Mạn Mạn chỉ thể : "Con đều sẽ lớn lên thôi ạ."
Lục Hướng Tùng gật đầu chậm rãi: "Cháu chỉ đổi nhiều, mà còn tài, chị cháu , cháu đang kinh doanh tiệm , xưởng may, còn hợp tác với hãng may mặc quốc doanh, mở rộng thương hiệu thời trang."
Lục Mạn Mạn gật đầu.
Lục Hướng Tùng cô đầy tán thưởng, đó thẳng dậy, đưa tay .
Ông vui mới là lạ.
Lục Hướng Tùng nắm lấy tay cô, : "Nói chung mà, tính cách chị cháu vẫn còn mềm yếu, chịu nổi sóng gió, mà cháu đem đến cho nhiều bất ngờ, chuyện cháu giúp chị cháu ly hôn, cũng , nếu cháu, dám chắc là chị cháu thể thoát khỏi cuộc hôn nhân đó."