Chu Thụy Phong hiếm lắm mới trở về một chuyến, tất nhiên dành thời gian bên cha và các con, khi ăn trưa xong thì đưa cả nhà đến công viên vui chơi, buổi tối xem phim.
Chu Chi Chi thò đầu ba , đối với ba cô bé tò mò thôi, đôi mắt to cũng lóe lên sự ngưỡng mộ.
Ngày hôm , Chu Thụy Phong chơi cầu lông và bóng bàn cùng con trai, còn đá bóng với con trai và cả bạn bè lẫn bạn học của , đó, dẫn Chi Chi đến thư viện mua sách cho cô bé, mua một cuốn sách ảnh Cha lái tàu hỏa, khi mở sách cả bàn cờ tàu hỏa* ở trong, hai cha con chơi vô cùng vui vẻ.
Lục Mạn Mạn thể nhận chứ, nhưng mặt , Chu Chi Chi lấy tay nhỏ tò mò đùa nghịch huy chương nhỏ , cô lập tức vỗ vỗ cái đầu nhỏ bé : "Đây là vinh dự của ba ba, thím giúp con cất giữ, sẽ đưa cho Chi Chi của chúng ."
những ngày sum vầy bên luôn trôi qua nhanh chóng, Chu Thụy Phong chỉ ở nhà ba ngày rời .
Hôm đó, hộ tống đến đón .
Lão phu nhân câm nước mắt, như mưa.
Lão gia nghĩ thoáng hơn, mà cũng thể nghĩ thoáng , an ủi lão phu nhân, với bà cứ coi như sinh cho quốc gia một đứa con trai, còn thể liên lạc , thỉnh thoảng về thăm nhà một chút là .
Bảo con trai yên tâm việc, lo lắng về gia đình, sẽ chăm sóc cho hai đứa trẻ.
Chu Chi Chi còn nhỏ quá, mấy ngày qua mới bồi đắp chút tình cảm với cha, nhà sợ cô bé thấy cha rời , sẽ lóc cho cha , vì thế đưa cô bé đến nhà trẻ đón về.
Chu Bỉnh trở về tiên cha, hai cha con chuyện riêng một lát.
Lục Mạn Mạn Chu Thụy Phong : "Cha xin , do công việc mà cha vắng mặt những cột mốc quan trọng trong sự trưởng thành của con và em gái, cha xin vì cho các con sinh mạng nhưng thể cho các con tất cả, nhưng con đừng nghỉ ngờ tình yêu của cha dành cho các con, cha luôn lo lắng cho các con, hy vọng các con thể lớn lên thật khỏe mạnh và vui vẻ, cha về thăm, thấy con lớn, là một bé trưởng thành , tự sắp xếp chuyện học tập và cuộc sống , cũng nhiêu thành quả, con cha thất vọng."
Chu Chi Chi nhanh chóng ném cha đầu.
Chu Thụy Phong con trai một lúc, kéo gần, còn một câu gì đó, giọng nhỏ nên Lục Mạn Mạn rõ, đoán chắc là liên quan đến của Chu Bỉnh, bởi vì mắt Chu Bỉnh nhanh chóng đỏ hoe, đó nặng nề gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-264.html.]
Mặc dù khi lên xe, cha Chu Chi Chi với cô bé chuyện sắp rời , nhưng đến chiêu hôm đó, khi Chu Chi Chi tan học, hoạt bát nhảy tung tăng trở vê, cô bé vẫn chạy tìm cha, lâu lâu đều tìm thấy , cứ tưởng rằng cha đang chơi trốn tìm với , mãi cho đến khi lão phu nhân cha việc , cô bé mới mím môi méo xeẹo, đôi mắt to ngân ngấn nước mắt.
Lại chúc Lục Mạn Mạn và Chu Nghiêm Phong sống hạnh phúc hưởng thụ, đó mới lên xe rời .
Tiếp đó Chu Thụy Phong còn vỗ vai , dặn dò: "Chăm chỉ học tập, sống thật tích cực."
Lão gia vội vàng tới bế cô bé ngoài chơi, sân cùng chơi cầu trượt với các bạn.
Chu Bỉnh nhẹ nhàng gật đầu. Lão phu nhân cùng với lão gia dỗ .
Rồi lão phu nhân tới bế cô bé trở phòng ngủ.
đến nửa đêm, Chi Chi lóc thức dậy gọi cha gọi .
Tối hôm đó, Lục Mạn Mạn cũng về sớm, khi ăn cơm xong thì đ.á.n.h hai ván cờ tàu hỏa với bé con, cô từng chơi trò , luật chơi , ngược còn nhờ bé con chỉ cô cách chơi, Chi Chi dạy đến là vui vẻ, đó Lục Mạn Mạn truyện cho cô bé, cô bé truyện thì lập tức mơ màng ngủ .
Còn tiện tay gãi gãi bụng cô bé.
Sáng hôm , Chu Chi Chi tỉnh dậy thấy thím ôm ngủ, dụi dụi chiếc đầu nhỏ n.g.ự.c thím, bằng giọng trẻ con còn vương mùi sữa : "Thím, thím mùi thơm quá.'
Lục Mạn Mạn thấy cô bé tỉnh dậy, cũng ôm lấy cô bé dụi dụi: "Cháu cũng thơm lắm, mềm mềm."
Chu Nghiêm Phong thấy tiếng động, tới dỗ cũng chẳng ăn thua, vẫn chờ đến lúc Lục Mạn Mạn xuống, Chi Chi ôm thím, thút tha thút thít gọi , Lục Mạn Mạn bế cô bé lên lầu, ôm bé con lòng hát cho cô bé từng bài nhạc thiếu nhi, bấy giờ mới dỗ dành bé con ngủ.
Chillllllll girl !
Chu Chi Chi khanh khách.
Lục Mạn Mạn và cô bé dậy muộn hơn một lúc, Chu Nghiêm Phong dậy , phòng thì thấy cảnh đó, thật luôn cảm thấy Mạn Mạn nhà chẳng chút nào là ưa trẻ con, ngược còn đối xử kiên nhẫn, cho tụi trẻ nhiều tình yêu thương hơn bình thường. Chỉ là, cô chịu tổn thương quá nặng nề từ khi còn nhỏ, luôn sợ chuyện gì đó xảy , thể ở bên con, yêu thương con cả đời, để con chịu khổ, cho nên mới giải quyết vấn đề từ gốc rễ một cách cực đoan như , dứt khoát sinh con.