Chỉ là nỡ để , nên nắm lấy tay và : "Buổi tối vê sớm một chút nhé."
Anh sờ lên mặt cô căn dặn : 'Mạn ngoan, dù chồng ở cạnh em cũng ăn cơm đầy đủ, lúc nào cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, nên bản mệt mỏi quá."
Lục Mạn Mạn bộc lộ , sẽ ngoan ngoãn lời!
"Hôm nay mấy cuộc họp, buổi trưa khả năng là về ."
Chu Nghiêm Phong 'ừ' một tiếng, cong ngón tay thon dài gãi nhẹ lên chóp mũi của cô, khóe môi nở nụ : "Biết ."
Lão phu nhân và dì Điền đang nấu cơm trong bếp, lão gia dẫn theo Tiểu Chi Chi sắp bát đũa bàn ăn, Chu Bỉnh tiết tự học buổi tối, nên buổi chiều tan học thi vê nhà ăn cơm.
Lúc về đến nhà, còn gặp cha và cháu trai cháu gái, nên khó khăn lắm mới về nhà một chuyến liên ngôi và dành thời gian ăn cơm, trò chuyện với nhà.
về đến Tiểu Dương Lâu liền đón Lục Mạn Mạn cùng về khu nhà ở.
Chu Nghiêm Phong quả nhiên về nhà từ sớm.
Ngôi nhà lập tức trở nên bận rộn khi hai trở vê.
Về sớm một chút, về tiếp tục.
Lúc xuống xe Lục Mạn Mạn và Chu Nghiêm Phong thì gặp bé tan học đạp xe về nhà, thấy chú thím liên ném xe chạy tới, tươi rạng rỡ.
Lục Mạn Mạn hai vẫn thường xuyên liên lạc với , cũng hai họ giao tiếp trong thư như thế nào, tóm là hiệu quả, cô thể cảm nhận cháu trai lớn đổi, mặc dù vẫn rụt rè ít , nhưng dần dân tiến gân hơn thành một trai tỏa nắng.
Theo như Lục Mạn Mạn quan sát, chủ nhật ngày càng nhiều bạn học đến nhà tìm bé, cả bạn học nam lẫn bạn học nữ, cùng ở trong nhà sách hoặc thảo luận bài tập về nhà, cùng ngoài đá bóng, đ.á.n.h cầu lông, bóng bàn, hoặc là dạo thư viện một vòng.
Cậu bé tích cực, chủ động giao lưu, chỉ , trông thấy cô cũng sẽ chủ động đề cập đến tình hình học tập của với cô, sẽ kể lể vài chuyện thú vị ở trường học, còn cho cô một bí mật, cô thạch sữa dâu cho Chu Chi Chi ăn, ăn vụng mất hơn phân nửa
Chọc cho Lục Mạn Mạn bật khúc khích.
Lục Mạn Mạn thể cảm giác , đứa nhỏ đang dùng cách kết bạn để cố gắng hòa hợp với cô.
Không thể Chu Nghiêm Phong thật sự cách giáo d.ụ.c trẻ con.
Cô đương nhiên cũng sẽ ngoan ngoãn phối hợp!
Chu Nghiêm Phong thấy cháu trai, bàn tay đặt lên gáy cháu trái khẽ bóp, kéo đến gần để chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/chuong-250.html.]
Lục Mạn Mạn quấy rầy hai họ chuyện, nhà ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, lập tức chạy phòng bếp.
Đây là đầu tiên hai cùng dạo bữa tối.
Người một nhà vô cùng sôi nổi cùng ăn cơm.
Lục Mạn Mạn ngoan ngoãn uống thuốc.
Buổi sáng Chu Nghiêm Phong mang Lục Mạn Mạn khám chỗ bác sĩ Vương, liền bảo bác sĩ Vương kê cho đơn thuốc, lúc đến cơ quan thì đưa mấy gói t.h.u.ố.c cho Tiểu Từ, để Tiểu Từ đưa tới chỗ lão phu nhân, tiếp tục điều dưỡng sức khỏe cho Lục Mạn Mạn.
Sau bữa ăn lão phu nhân quên đưa t.h.u.ố.c cho Lục Mạn Mạn uống.
Uống xong thuốc, Chu Nghiêm Phong đưa cô ngoài dạo.
Hôm nay lão phu nhân chế biến món ngon, chân giò kho tàu, gan heo xào lăn, cá sạo hấp, tôm om dầu, thịt heo xào giá tỏi, còn canh sườn bí đao.
Chillllllll girl !
Nắm chặt lấy tay của cô nhất quyết buông .
Lục Mạn Mạn cũng đột nhiên đỏ mặt.
Trái , Chu Nghiêm Phong ứng phó tự nhiên, chỉ là do trở về, nên dành nhiều thời gian hơn cho vợ chút.
Những khác trong nhà thấy thú vị, thấy hai còn nắm tay , liên nhao nhao trêu chọc. Cô thích mùi hương cơ thể , mùi cơ thể sạch sẽ, nhưng cô đ.á.n.h giá cao bản , khi va chạm qua vài liền rên lên, cơ đùi căng cứng, nhưng hình như vẻ thích thú, ngừng xoa bóp phần da thịt gáy cô, hếch cằm lên híp mắt cô.
Trong lòng Lục Mạn Mạn cảm thấy ngọt ngào, yêu thương là thích khoe khoang cho khác ghen tị, ghen tị đến mức chảy nước mắt nước miếng mới
Buổi tối trở lâu, hai tắm rửa xong, hôn triền miên phòng ngủ, nhiệt độ cơ thể của đối phương càng ngày càng cao, Lục Mạn Mạn đẩy , hôm nay cho nếm thử một trải nghiệm mới mẻ khác, cũng là vì bù đắp cho , để cảm nhận tình yêu trọn vẹn của cô.
Nhóm mấy chị gái và nàng dâu thấy thì nhịn ghen tị.
Lục Mạn Mạn vẫn kiên trì nổi, nhưng nghĩ tới quá đột ngột, liền dậy chạy phòng tắm.
Hai trở phòng ngủ, cũng ngừng hỏi han.
Chu Nghiêm Phong ôm lấy cô, ít nhiều chút dở dở , đương nhiên cũng đau lòng, xoa xoa phía lưng cô, : 'Lần thế nữa
Lục Mạn Mạn liên tục nôn mửa mất chừng 5 phút, nước mắt vẫn ngừng rơi, cuối cùng cô cũng còn cảm giác nôn nao khó chịu, liền mềm nhữn vùi trong lòng Chu Nghiêm Phong.
Chu Nghiêm Phong vội vàng với lấy khăn mặt, vỗ nhẹ lưng cho cô.