Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 244

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:49:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Nghiêm Phong vẫn quên dáng vẻ cô mở miệng ấm ức đến nghẹn ngào, cô mở miệng lập tức oán trách , nghĩ là do cô bệnh khó chịu cả , trách ở bên cạnh, thể quan tâm chăm sóc cô.

Người bệnh luôn luôn yếu ớt hơn bình thường.

Chu Nghiêm Phong nghiêng sang đem ôm sát, giữ lấy cái ót của cô, hôn hôn môi cô, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa má của cô, đau lòng áy náy: "Đều là của , thể chăm sóc cho em."

Sau đó hỏi cô: "Sao lúc gọi điện cho em em bệnh?”

Lục Mạn Mạn nếu là thường ngày khẳng định sẽ nhẹ nhàng hừ một tiếng, đó hỏi ngược trong điện thoại thì cái gì, thể lập tức bay về chăm sóc cho cô ?

Lục Mạn Mạn: ...

Chu Nghiêm Phong liền lên tiếng phiền nhiễu cô nữa, cái căm đặt tại đỉnh đầu của cô, đem ôm trong ngực, hi vọng cho cô thêm chút ấm áp.

Trong chăn đúng lúc vang lên tiếng ùng ục của bụng.

Chu Nghiêm Phong trong lòng tràn đầy ấm áp, hưởng thụ cảm giác cô quan tâm, xoa xoa tóc cô : "Không quá đói, sáng mai ăn."

Lục Mạn Mạn chợt nhớ tới cái gì đó, ở trong n.g.ự.c ngọ nguậy, mở mắt ngẩng mặt hỏi : "Anh còn ăn cơm chiêu ?"

Chu Nghiêm Phong giật , ngón tay đỡ cằm của Lục Mạn Mạn: "Chưa ăn cơm?"

Lúc nhắm mắt lên tiếng.

Rồi bắt đầu nêm nếm gia vị, cho ít muối, nước tương, dầu mè, cuối cùng là rắc ít tiêu the the lên.

Chu Nghiêm Phong , chỉ cảm thấy cô sinh bệnh còn ăn cơm, thật là lo cho bản , nhưng nỡ , chỉ cô đợi một lát, lập tức dậy nấu cơm...

Chu Nghiêm Phong mặc dù từng xuống bếp, nhưng mấy món đơn giản như mì thì vẫn nấu, nguyên liệu trong phòng bếp hiện mì sợi, vì thế đun nước cho sôi, thả hai quả trứng chân , thả hai miếng bắp cải cắt cho mì màu xanh.

Cô khó chịu buồn nôn, mỗi ngày trôi qua lo lắng hoảng hốt, tâm trạng mà ăn cơm?

Ban đầu Chu Nghiêm Phong còn cẩn thận gắp từng đũa từng đũa đút cô ăn, càng về cô chờ nữa nên giành đũa tự câm ăn, quan trọng hình tượng bưng bát lên húp hết, tô mì sợi sạch bong.

Chillllllll girl !

Bụng của Lục Mạn Mạn sôi trào nãy giờ , nhưng cô sợ lúc ăn lỡ phạm bất trắc, buồn nôn ăn nổi sẽ manh mối.

Kết quả là cô kiềm !

Không lâu , một tô mì nước súp thanh ngọt nóng hôi hổi lò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/244.html.]

Ý ở khóe môi Chu Nghiêm Phong càng ngày càng đậm, cô ăn no nê ngửa bụng xoa xoa, sắc mặt cũng hồng hào hơn lúc , vui vẻ câm khăn tay lau miệng cho cô.

Hai họ lâu mật như .

Chu Nghiêm Phong cũng : "Anh đang nghi ngờ em đấy nhé, lo mà ăn cơm đầy đủ chứ là đói c.h.ế.t đấy."

Lục Mạn Mạn ăn uống no say, năng lượng tràn đầy trở , mệt mỏi như tan biến hết, cô còn nghi là mấy cái biểu hiện bệnh lúc chỉ là giả.

"Dạ ."

Tay sờ nhẹ mũi của cô: "Từ hôm nay trở , ông xã sẽ giám sát em ăn cơm."

"Tình yêu của ông xã ăn khuya ?"

Lần ngủ thể bọn họ dính sát , khí cũng mập mờ hơn lúc nấy, Chu Nghiêm Phong nóng nên cởi bớt áo , nhưng khi ôm Lục Mạn Mạn, bàn tay hư hỏng luôn áo cô tự khi nào, nhẹ nhàng vuốt ve eo nhỏ của vợ .

Một hai ôm chặt cô lồng ngực.

Lục Mạn Mạn bây giờ vẫn m.a.n.g t.h.a.i , nên là chỉ yên dám , hơn nữa cơ thể là của cô, bản yêu quý, thương tiếc cho nó chứ.

Vì thế cô chống tay lên n.g.ự.c đẩy : "Anh đừng ôm chặt quá, em khó chịu, thở nổi."

Chu Nghiêm Phong "nũng nịu": "Ông xã cũng khó chịu."

Lục Mạn Mạn lúc chuẩn đủ tinh , nhịn ngo ngoe chọc ghẹo , ngón tay lặp lướt nhẹ qua lồng n.g.ự.c : "Khó chịu ở nào?"

Chu Nghiêm Phong nắm lấy cổ tay quậy phá .

ngoài miệng thế thôi, cũng cầm thú đến mức chỉ lo giải tỏa khó chịu của quan tâm đến vợ đang ốm yếu, chỉ nắm tay cho cô quấy nữa, đó ôm cô chìm giấc ngủ.

Lục Mạn Mạn cảm giác thoải mái hơn nhiều, đầu cũng còn choáng váng khó chịu nữa, điều khi cô hiện tại sắp tám giờ, vội vàng kêu mau dậy, để lỡ chậm trễ công việc.

Bây giờ Chu Nghiêm Phong trở về cũng tập thể d.ụ.c rèn luyện thể lúc tờ mờ sáng, hoặc học xử lý công việc, cho dù tỉnh cũng tiếp tục ôm cô ngủ, chờ cô mở mắt tỉnh sẽ lập tức thấy .

Chu Nghiêm Phong thấy mắt cô giật nhẹ như sắp tỉnh, mới bộ như cũng thức giấc, ôm lồng ngực, tranh thủ dịu dàng hôn môi cô.

Lục Mạn Mạn mấy ngày nay ngủ ngon, cả theo đó mà cực kỳ mệt mỏi, tuy ngọn nguồn của vấn đề vẫn giải quyết, đầu cô còn treo một cây d.a.o lủng lắng cứ lắc lư qua như sắp rơi, nhưng Chu Nghiêm Phong trở về, tối hôm qua cô cũng ăn ngon, ngủ một giấc cũng sâu, mãi đến tận gần tám giờ hôm mới mơ màng mở mắt.

Nói chi hiện giờ cô còn bệnh, nỡ bỏ cô ở đây một chứ.

Sau đó hỏi cô thể dễ chịu hơn .

Loading...