Chu Nghiêm Phong cô ngoài mặt là hoạt bát hào phóng, mặt luôn luôn mỉm , nhưng thật là một cô gái đặc biệt mạnh mẽ và kiên cường, việc đều tự gánh vác, ấm ức cũng sẽ lên tiếng.
Sẽ khuyên cô đem đứa trẻ sinh , sống cuộc sống một nhà và những đứa trẻ yên bình cùng với ?
Cởi áo khoác quân đội quấn cô chặt , chuẩn mang cô đến bệnh viện.
Xưa nay dù cho dẫm lên mìn thì cũng thể bình tĩnh tỉnh táo xử lý, đây vẫn là đầu hoảng sợ đến , đem ôm n.g.ự.c hỏi cái là thế nào, ngoan, , cả khó chịu ?
Anh lập tức luống cuống.
Lục Mạn Mạn cũng chỉ là nhất thời khống chế cảm xúc của , mới thể ở mặt dáng vẻ như , cô nào dám cùng đến bệnh viện, lỡ như khám xong chuyện m.a.n.g t.h.a.i trở thành sự thật, sẽ thế nào?
Cô từng bao giờ ?
Lục Mạn Mạn !
Cô yêu , mặc dù ngoài miệng từng thừa nhận, nhưng kỳ thật ở sâu trong nội tâm vẫn là yêu, thậm chí là mỗi một ngày thức dậy đều cảm giác yêu hơn ngày hôm qua, thậm chí, nếu đến việc nắm tay cả một đời, cô cũng chút chút chờ mong.
sinh con thì coi như xong.
Ai cũng khi sinh con, cả đau nhức chữa trị cả cuộc đời , cô giờ cũng ôm lấy lòng tin quá lớn với hôn nhân, đời lúc đầu sớm dự định yêu đương cũng kết hợp.
Đời đoán chừng cưới thì thể chịu nổi nhưng sinh con khó mà thương lượng.
Chỉ là chị em plastic đời đùa rằng, kết hôn thì cho một đứa con cũng , tìm một cha gen cho đứa trẻ, cái gì mà con xong thì đá cha, cô cũng từng loại suy nghĩ .
Trẻ con là đồ chơi nhỏ, càng là con ch.ó con mèo, trẻ con cần nuôi dưỡng bởi tình yêu của cả cha và , chỉ cần tiên thì thứ đều thể bù đắp.
Cô từng nghĩ qua việc con.
Ngay cả cùng Chu Nghiêm Phong thì cũng , vốn dĩ chỉ cân hai bên cũng thể hạnh phúc, cho dù kết hôn, cô cũng hi vọng cuộc sống hôn nhân mỗi ngày trôi qua đều thật sự vui vẻ, nếu như một ngày nào đó, bọn họ hài lòng, cũng còn thể ly hôn.
Nhìn vẻ mặt cô khôi phục bình thường, khóe mắt còn ánh nước, vành mắt đỏ hoe, ánh đèn chiếu xuống đỉnh đầu, khuôn mặt nhỏ trắng tuyết còn chút khí sắc nào, buồn bã ỉu xìu tiều tụy.
Cô đến bệnh viện, ôm lấy cổ của , vùi cả lông n.g.ự.c của rên rỉ hai tiếng, giận dữ mắng mỏ đêm hôm khuya khoắt mà bệnh viện cái gì, còn tranh thủ thời gian mang cô lên lâu nghỉ ngơi sớm một chút.
Lục Mạn Mạn một đường vai , đem nước mắt còn vương lén lút cọ hết quần áo , chờ đến khi đặt giường ở phòng ngủ, cảm xúc cũng nguôi ngoai.
Anh đành đem ôm ngang lên, ôm cô lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/243.html.]
Chu Nghiêm Phong rốt cuộc là cô khó chịu đến mức nào, lo thương cô, nhưng cô nhất quyết lời, sống c.h.ế.t cũng chịu bệnh viện.
Chillllllll girl !
Chu Nghiêm Phong lấy nước nóng đưa tới cho cô uống.
Hai sinh đứa bé, hết thảy đều trở nên phức tạp, thể ly hôn dễ dàng?
Ở tư thế đó, bờ môi dán tóc cô đau lòng nhẹ nhàng cọ xát: "Uống chậm một chút." Anh bên giường, một tay đỡ đấy cốc men, tay còn đỡ lưng cô vòng phía , ngón tay gấp nhẹ nhàng nâng cằm của cô.
Cô uống nước từng ngụm nhỏ.
Nhìn vẻ mặt vẻ cô đang bệnh.
Bàn tay cô che lấy nửa gương mặt: "Đừng, cần, chỉ là gân đây bận việc chân chạm đất nên mệt, khi nãy em chút chịu nổi."
Nói dìu cô xuống .
Lục Mạn Mạn xuống, giữ chặt quần áo cho .
Đợi cô uống xong, lấy cái cốc , đặt lòng bàn tay lên trán cô, do uống nước nóng nên trán đỏ mồ hôi: 'Không đến bệnh viện cũng , để gọi bác sĩ đến."
Chu Nghiêm Phong thấy cô vẫn còn khó chịu, trở cúi hai tay sờ lên mặt của cô: "Em khó chịu như thế nào?"
Chu Nghiêm Phong hỏi nếu như thế thì thấy ấm ức mà .
"Bác sĩ như thế... -
"Em khám , chỉ hai ngày ."
"Em khám bác sĩ ? Khó chịu như mấy ngày ?"
Lục Mạn Mạn tiếp tục hỏi nữa, ôm chăn mền xen lời : "Đừng hỏi nữa, chuyện gì to tát cả, nghỉ ngơi một chút là , em mệt mỏi, ngủ."
"Có chút choáng váng, cả mất hết sức lực."
thấy cô , xoa xoa tóc cô, bảo cô ngủ.
Chu Nghiêm Phong đường mệt mỏi, vê đến nhà kịp rửa mặt, tắm rửa quần áo gì cả, thấy cô đóng chặt mặt, lúc mới tắt đèn lớn, mở đèn ngủ, đó tắm.
Đợi đến khi mặc đồ ngủ trở giường, đem ôm trong ngực, cô tự ôm , đầu gối lên cánh tay , mặt dán tới, hai cánh tay nhỏ cũng ôm chặt thắt lưng .
Vẫn ngủ.