Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 219

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:31:01
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đằng kèm theo một hàng chữ loằng ngoằng xí: "Súng máy khai hỏa, thê sống c.h.ế.t giành mặt trận! Sinh con trai con gái thì đều là bảo bối, nếu sinh thêm con trai thì...

Đang yên đang lành tự nhiên tất cả đều ngoài.

Chu Nghiêm Phong: "...

Lục Mạn Mạn thấy lầu yên tĩnh.

Chu Nghiêm Phong bưng đồ ăn nhẹ , liền ôm Lục Mạn Mạn hai cùng vê phòng ngủ.

Nằm tấm phản cứng chắc tóm vẫn thoải mái.

Chu Nghiêm Phong : "Đều ngoài cả ."

Đằng một vết cắt, chắc hẳn là lão phu nhân cho phép ông lão hô khẩu hiệu lung tung.

Lời chi bằng còn hơn!

Chu Nghiêm Phong nghiêng đầu hôn lên gò má cô, an ủi : "Tiểu biệt thắng tân hôn, cha đều là từng trải, nên thể hiểu ."

Lục Mạn Mạn: ".. “

Lục Mạn Mạn 'ừ một tiếng, khuôn mặt ửng đỏ.

Chu Nghiêm Phong khẽ cong khóe môi, múc một muôi cháo gạo kê vàng óng bón miệng cô.

Anh kéo một cái ghế xuống, ôm cô lòng và : "Ngồi yên đây đút cho nhé?" Lục Mạn Mạn đồng ý nhưng cũng chẳng từ chối, chỉ nhẹ nhàng sà trong lòng .

Trở phòng ngủ, Chu Nghiêm Phong đặt cô xuống giường, nỡ, hiếm khi về nhà một chuyến, âu yếm tiểu kiều nhi đến nỗi hôn thấy đủ, ôm cũng xuể, dường như chỉ cần xa một phút thôi là thấy mất mát to lớn.

"Có ngon ?”

Rõ ràng sự lưu luyến rời và tình yêu say đắm

Lúc chia tay , cô vẫn còn tránh mặt , lạnh nhạt với , đến nỗi buổi tối ngủ cũng dám năm chung giường với , giống như sợ rằng chỉ cần mật một chút thì bí mật nhỏ của sẽ bại lộ, về nhà thì khác hẳn.

Bình thường cô chỉ ăn lòng trắng trứng, ăn lòng đỏ, quá đồng tình với tật kén ăn của cô, lúc thuyết phục cô , thử đút cho cô một miếng nhỏ, cô chỉ nhăn mà nhưng vẫn cố nuốt.

Rồi bóc trứng gà cho cô ăn.

Tựa như lúc , dựa trong n.g.ự.c , tâng ửng hồng mặt cô còn tiêu tan, đôi mắt hoa đào như chứa đựng làn nước mùa thu, luôn chăm chú ngắm gương mặt .

"Ngon lắm”

Lồng n.g.ự.c Chu Nghiêm Phong xao động, chút nóng lên, cúi đầu xuống hôn lên mặt cô một cái: "Ăn nhiều ."

Lục Mạn Mạn : "Đừng chỉ mải bón cho em, cũng ăn ."

Cô sờ tay eo : "Anh gây ."

"Có ?"

"Gó.

Lục Mạn Mạn đưa tay trong áo sờ soạng, gầy thì gầy, nhưng cơ bắp giảm chút nào, khi hông và eo kết hợp cùng dùng lực, cơ m.ô.n.g vẫn mạnh mẽ, khỏa khoắn, cặp m.ô.n.g vẫn tròn trịa vểnh cao như !

Hai tay cô vòng xoa nắn, cảm giác thật tuyệt vời!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/219.html.]

Chu Nghiêm Phong: ... .

Những bộ phận cô yêu thích luôn luôn độc đáo như .

Nếu là khác hành động như thế, Chu Nghiêm Phong sẽ cảm thấy xúc phạm, nhưng nếu là cô thì thấy là chuyện đỗi bình thường.

Anh những buông xuôi mặc kệ mà còn hưởng thụ sự yêu thích của cô đối với các bộ phận cơ thể của .

"Mọi diễn tập nguy hiểm lắm ?"

Lục Mạn Mạn nắm cằm bón cho một miếng đồ ăn, đôi tay vẫn tiếp tục xoa nắn bờ m.ô.n.g của thấy thỏa mãn, thoáng xuống và hỏi.

Chillllllll girl !

Chu Nghiêm Phong đáp: "Không , em thể hình dung nó chỉ giống như một hình thức trải nghiệm trại hè."

Có quỷ mới tin .

Lục Mạn Mạn lườm một cái.

Chu Nghiêm Phong bật , nhưng nhanh liên thu nụ , chân thành : "Em yên tâm, tất cả đều trong phạm vi khả năng kiểm soát."

Nhàn hạ hao mòn ý chí chiến đấu của khác.

Lục Mạn Mạn mỉm, coi như chấp nhận lời hứa của .

Dành hết một buổi sáng trọn vẹn để quây quần bên gia đình.

Tuy nhiên buổi chiều mới cần ngoài.

Chu Nghiêm Phong trở vê chuyến cũng việc cần giải quyết, cuộc diễn tập tiến hành hơn nửa tháng, trở về bản báo cáo để trình lên lãnh đạo.

Trong tay Lục Mạn Mạn đương nhiên cũng ít chuyện cần , nhưng bón cho ăn no căng bụng, súc miệng xong, liền lao lên giường duỗi thẳng tay chân... Phải là ở bên cạnh thực sự nhàn hạ.

Vầng trán chạm nhẹ chán cô, cam kết với cô : "Từ nay về bất kể việc gì chăng nữa, đều sẽ bảo vệ bản thật , cố gắng hết sức để tránh thương, để em lo lắng, thế nào?”

Lục Mạn Mạn đầu : "Nhanh ?"

khiến gọi điện thoại cho Tiểu Dương Lâu và giám đốc Từ ở nhà máy để thông báo một tiếng rằng hôm nay sẽ qua đó nữa.

Chu Nghiêm Phong nhanh chóng trở về.

Toàn cô từ xuống đều thấy uể oải, suy nghĩ cũng đình trệ, khỏi cửa, việc chỉ dành thời gian ở bên cạnh .

Lập tức bật .

Lý do quá rõ ràng, trong lòng chắc chắn nghĩ rằng, ồ trở về dễ hiểu, dễ hiểu!

Biểu cảm mặt Lục Mạn Mạn ngưng trệ, mới kịp hiểu .

Chu Nghiêm Phong mặt mày tươi : "Anh đích gọi điện thoại, bọn họ còn điều gì hiểu nữa đây?"

Đầu óc đúng là chậm chạp!

Chu Nghiêm Phong vắt chéo đôi chân dài, uể oải dựa tủ, dùng tay còn gõ vài cái lên tủ : "Đừng quá chú ý đến gì, rõ ràng là ai?"

Thế nào là ông hoàng diễn kịch.

Hứ, còn bộ tịch.

 

Loading...