Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 218

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:27:04
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Bỉnh tiết tự học từ lúc 6:00 giờ đến 7:00 giờ sáng, nên đến trường sớm một chút để tập thể d.ụ.c buổi sáng.

Nghĩ thầm tại cháu trai vệ sinh cá nhân ở lầu

Lục Mạn Mạn thèm để ý môi mùi vị khác, hít sâu một , trong bóng tối ngon tay cô run rẩy yếu ớt giúp cởi bỏ quần áo, lột quần áo xuống , xoay mặt : "Đừng mất tập trung!"

Đồ ăn sáng để dành khi nào tan tiết tự học buổi sớm về rôi ăn

Chu Bỉnh cầm cốc đ.á.n.h răng và khăn mặt xuống lầu vệ sinh cá nhân, ngẩng đầu lên lâu chút, mới khỏi nhà đạp xe học.

Quá nóng .

Chu Nghiêm Phong chuyên môn thu dọn phòng tắm, đều suýt chút nữa là kiềm soát .

Bên cạnh là cửa sổ.

Lục Mạn Mạn nắm lấy rèm của sổ và c.ắ.n ngón tay.

Màn cửa thoáng lau động, lúc chậm rãi lúc mạnh mẽ.

Vẫn nóng.

Bình giữ nhiệt của Chu Nghiêm Phong đặt ở giữa bệ cửa sổ, bên trong còn nửa cốc nước.

Chillllllll girl !

Chu Nghiêm Phong dùng một tay vặn mở nắp bình, cái bình giữ ấm quá , qua một đêm nước nguội lạnh .

Anh dội hết nước lên một nữa.

Lục Mạn Mạn giật b.ắ.n , rèm của rung rinh xém chút kéo

Lão gia thói quen dậy sớm, lão phu nhân cấm ông tập mấy bài thể d.ụ.c rèn luyện đó, kể từ năm ông tập thái cực quyền với con dâu vê, liền kiên trì tập luyện đến tận bây giờ.

Lục Mạn Mạn thấy ông lão luyện tập chăm chỉ đến , nên mua một thanh kiếm chuyên dùng để mua thái cực quyền tua dài treo gân đó.

Chu Nghiêm Phong một bên gắt gao chặn lấy miệng cô, một bên che chắn cho cô thật cẩn thận, chờ đến khi lão gia xuống lầu!

Cầm theo thanh kiếm ngoài, khi quên lên lầu kiểm tra xem cháu trai di học , muộn giờ !

Tuy nhiên, khi đến cửa phòng con dâu, để tránh gây ôn ào ảnh hưởng giấc ngủ của con dâu nên lập tức kiềm chế , bước đến cửa phòng của cháu trai mới buông thống tay chân, đẩy cửa gọi: "Tiểu Bỉnh?"

Ông lên lầu với thanh kiếm liễu cầm tay, miệng lẩm bẩm gì mà lấy tĩnh chế động, lấy nhu thắng cương, cái gì mà vận dụng thần công của Trung Hoa để đ.á.n.h bại tên c.h.ế.t tiệt .

Tiếng bước chân của lão gia đương nhiên sẽ nặng nề hơn so với Chu Bỉnh

Đâu óc của Lục Mạn Mạn lúc vẫn đang mơ màng, nên quan tâm điều gì khác.

Lão gia yêu thích nỡ rời tay.

Lão phu nhân ôm cháu gái nhỏ trắng nõn như sữa, chờ đợi cháu gái nhỏ thức giấc nữa.

Dì Điên cũng thức giấc, còn Trương La đang chuẩn nấu đồ ăn sáng.

Chỉ Chu Chi Chi là còn ngủ ngon lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/218.html.]

Lão gia quanh căn phòng trống trơn, liền yên tâm xách theo kiếm liễu rời .

Lão gia xoa xoa bàn tay, hi vọng con trai tăng tốc nhanh lên chút, để còn kịp đến khi thời cơ chín muồi nối dõi.

Dừng bước một chút xoa cằm, liền vỗ miệng gọi: "Này!"

Lén lút lặng lẽ về nhà , mà thèm đ.á.n.h tiếng chào hỏi bố một câu, Trộm lặng lẽ liền trở , cùng cha cũng một tiếng chào hỏi, tóm vẫn là vợ quan trọng hơn!

Lão gia tập thể d.ụ.c xong, ngang qua cửa sảnh mới phát hiện chiếu mũ quân đội của con trai đang treo móc treo quần áo.

Sau khi tan tiết tự học buổi sáng, Chu Bỉnh về nhà ăn cơm.

"Ăn cơm thôi nào!"

Chu Bỉnh bên ngoài , ở cửa : "Nhanh mặc quần áo , chờ em.

Chu Chi Chi ngáp một cái thật to, khuôn mặt nhỏ nhắn ngửa lên trời : "Anh trail"

Lão phu nhân cũng dậy theo: "Anh trai học về , để bà nội mặc quần áo cho con , Chi Chi ăn sáng cùng trai, ?"

Dì Điên nấu xong cháo gạo, bánh nướng mỡ hành, bánh bao chiên, trứng luộc, sữa bò đun nóng, ăn kèm thêm chút dưa leo trộn chua ngọt và một chút giá đỗ thanh đạm.

Chu Chi Chi thấy giọng của trai vang lên phía bên ngoài, lập tức bật dậy khỏi giường.

Chu Bỉnh ôm tới.

Lão gia và lão phu nhân cũng đến.

Dì Điền lên lầu chút và : "Để lên xem Tiểu Lục dậy ."

Chu Bỉnh định lên tiếng ngăn cản, lão gia xua tay : "Thôi khỏi, cứ để nó ngủ cho thoải mái, cho đến khi ngủ đủ giấc thì thôi!"

Còn thêm: "Ngày nào cũng đủ mệt mỏi , đừng quấy rầy nó nữa."

Chu Bỉnh đành nuốt vội lời định xuống, qua bón trứng cho em gái ăn.

Lão phu nhận biểu cảm thần thần thần bí bí mặt của chồng , nghĩ ngợi một chút, nghiêng qua nhỏ gióng hỏi: "Về ?"

Lão gia nháy mắt với bà.

Sau bữa ăn, Chu Bỉnh kịp nghỉ ngơi đến trường học, lão gia ngoài kiếm chơi cờ tướng, lão phu nhân gọi dì Điền dẫn theo cháu gái nhỏ tới thị trường tự do dạo.

Khắp Chu Nghiêm Phong bao trùm một tâng mỏng mồ hôi, trông thấy cơ thể cô mềm nhũn còn chút sức lực, cúi hôn lên đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, quấn cô trong chăn và đặt giường.

"Chuẩn cho em chút đồ ăn nhé."

Mặc quần áo gọn gàng khỏi phòng việc.

Bầu trời bên ngoài đầy sương mù m.ô.n.g lung, lầu thì im ắng bóng .

Trên bàn ăn cơm để tờ giấy: "Mọi đều ngoài , đồ ăn nhẹ ở trong nồi, đừng nhịn đói đấy nhé."

Nét chữ xinh , hình như là do lão phu nhân để .

Loading...