Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 217

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:26:29
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Nghiêm Phong một nửa, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cô, nhưng chỉ mỉm gì.

"Anh, về ?"

Chu Nghiêm Phong ngôi bên cạnh mép giường, một tay vòng qua đầu cô, bàn tay thon dài mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, tay còn vòng qua eo cô, tùy ý vuốt ve.

Chu Nghiêm Phong 'ừ một tiếng.

Lục Mạn Mạn nhướng mày, trêu chọc : "Phi ngựa dừng vó trở về thế , hẳn là vì chuyện ?" Hỏi : "Buổi tối hôm qua xong việc là bắt xe lửa luôn ?"

Nghe ý trêu ghẹo trong giọng của cô, cũng hề che giấu ham bộc phát chút nào, nắm lấy tay cô khoác lên, đôi môi mỏng dán chặt lên mặt cô và : "Nhớ c.h.ế.t ."

Chỉ là khó buông bỏ khó phân định, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, vội càng đẩy .

Anh tắm rửa xong, tóc còn ướt, mặc quần áo ngủ, chất vải mềm mại và mỏng hơn so với quần áo hàng ngày, nên cảm xúc chỗ đó càng rõ ràng hơn.

Nói xong liền hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô.

Không nhịn mà rên rỉ một tiếng, âm thanh khàn khàn, đầy uy lực cùng kiên định: "Nên thể để tâm đến thứ gì khác !"

Ngón tay Lục Mạn Mạn như nhũn , thở nam tính nóng bỏng phả ... nóng rực nam tính khí tức theo sát lấy phun tới. .. lúc cô mới nhận nhớ nhiều hơn những gì cô tưởng, mặc dù tê tại bởi thở nóng bỏng của , nhưng cô vẫn nhịn mà hé miệng đón nhận nụ hôn của , hai cánh tay cũng ôm chặt lấy cổ .

Ngón tay cô mềm mại, cảm giác lắm.

Chu Nghiêm Phong nuốt nước miếng hỏi nàng: "Sao thế?"

Lục Mạn Mạn thở hổn hển vài , loạng choạng dậy : "khí tức bất địa chỉ dậy tới : "Em còn đ.á.n.h răng, đợi một xíu...'

Chu Nghiêm Phong đồng ý chờ đợi thêm nữa, liền đẩy cô trở , nàng đẩy trở vê, môi ép xuống: "Không hết, ông xã dùng nước bọt giúp em súc miệng."

Sự tỉnh táo và kiêm chế thường ngày đều chị ch.ó tha mất .

Lục Mạn Mạn đẩy mặt xa: "Đáng ghét."

Phổ cập khoa học cho : "Buổi sáng đ.á.n.h răng, bên trong miệng sẽ nhiều vi khuẩn đấy."

Vừa đưa mấy đầu ngón tay lên lau nhẹ một vòng, tự thấy chán ghét bản .

Chu Nghiêm Phong hành động của cô chọc , đến nỗi lông n.g.ự.c cũng rung lên.

Ngón tay nắm căm cô lắc lắc: "Được , lời em đấy."

Tuy nhiên cô còn kịp dậy, nhanh chóng dậy chỉnh trang quần áo ngủ xộc xệch bước khỏi phòng việc.

Tối hôm qua, Lục Mạn Mạn xem nhật ký của ngủ , nhân cơ hội liền cất cuốn nhật ký ngăn kéo khóa .

Chillllllll girl !

Chu Nghiêm Phong mau trở , ngoài việc lấy nước chiếc cốc đ.á.n.h răng, còn bưng thêm một chậu nước nóng cho cô rửa mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/217.html.]

Chờ Lục Mạn Mạn rửa mặt xong, mang chậu rửa mặt và mấy thứ dụng cụ cất vê nhà tắm, khi trở phòng việc khóa cửa tắt đèn.

Lục Mạn Mạn trong chăn bông, trong bóng tối thấy tiến tới, mà vê phía bàn việc, mò mẫm trong bóng tối để dọn dẹp mấy thứ đồ bàn, đó nhấc bàn lên dịch sang một bên, để giường dựa phía tường.

Lục Mạn Mạn cảm thấy khó hiểu.

cũng lười hỏi nhiều, chỉ hỏi về từ lúc mấy giờ, ba .

Anh c.ắ.n nhẹ vành tai trắng nõn của cô : "Bị bỏ đói hơn nửa tháng nay ."

Chu Nghiêm Phong trả lời.

Chu Nghiêm Phong đầu liếc cô một cái, biểu cảm khó hiểu.

Hỏi : "Trên đường về ăn gì , đói bụng ?"

Lúc Lục Mạn Mạn mới chú ý tới bên ngoài trời vẫn tối đen, đồng hồ đeo tay một chút, bây giờ mới hơn năm giờ.

Một lúc , dọn xong cái bàn, kéo màn cửa , nhấc chân lên ôm cả trong lòng.

"Chắc gần 4:30, ba vẫn dậy."

Cô vòng tay ôm lấy cổ , tham lam tiền về phía thể , giọng điệu quyến rũ đầy mê hoặc: "Vậy thì bây giờ em cho ăn, ăn tới no nên thỏa thích thì thôi."

Còn điều gì vướng mắc nữa , yêu chính là yêu, đời chỉ một kiếp, sông khúc, lúc, tận hưởng từng khoảnh khắc ở hiện tại mới là chân lý.

Còn về tương lai, thì để hãy bàn tới!

Lục Mạn Mạn thực sự nhớ , nỗi nhớ nhung mà giờ cô từng trải qua, khi đó chân chân thực thực trở về bên cạnh , thì nỗi nhỡ ngày càng sâu đậm hơn.

Lục Mạn Mạn nắm chặt quần áo . Không từ lúc nào mà bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa, đèn ở hành lang vụt sáng.

Chu Nghiêm Phong lên hôn lấy môi cô.

Chu Nghiêm Phong khẽ nhíu mày, lập tức thêm lời nào, lột sạch quần áo của cô, một tay ôm cô, một tay trai chăn bông lên cái bàn sát tường, đặt cô đó, nâng chân lên vùi xuống.

Chu Nghiêm Phong vuốt ve ngón tay cô để trấn an, đặt tay cô lên cúc áo của , để cô giúp cởi đồ.

Chăm chú lắng .

Cậu ngạc nhiên, đầu cảnh cửa chính của phòng ngủ, khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng cúi tắt đèn hành lang xuống lầu!

Sàn nhà phòng tắm ướt át, còn vài giọt nước nhỏ xuống từ vòi hoa sen.

Thức dậy đúng từng giờ từng phút để quân áo đồng phục và đến phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Môi Chu Nghiêm Phong rời .

Loading...