Rồi : 'Không ngủ thì đếm cừu , nếu vẫn nữa, thì nghĩ xem sáng mai lớp sẽ học nội dung gì, đừng sách bằng đèn pin nữa, cho mắt ."
Chu Bỉnh trả lời: "Ừm, ."
Nếu là bình thường nhất định rằng về sẽ như nữa.
Chỉ là nãy cô hỏi là mấy loại sách đắn , nếu như thật sự hề xem qua, thì sẽ thành thành thật thật trả lời , chứ là đáp .
Lục Mạn Mạn thấy bé trông vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật đang ứng phó cẩn lời, thực tế tại cẩn thận ứng phó.
Lúc trả cuốn tạp chí, liếc mắt qua cái gối đầu của một cái.
Xiêu xiêu vẹo vẹo.
Vỏ gối xô lếch sang một bên.
ngăn cản thì muộn mất .
Lục Mạn Mạn .
Lục Mạn Mạn mới nhấc chân định , thì đột nhiên và bất ngờ đ.á.n.h úp, một phát nhấc gối đầu của lên.
Nói xong liền lùi về hai bước, đang định đưa mắt theo thím rời .
Chu Bỉnh giọng điệu ung dung: "Vâng, thím cũng ngủ sớm ạ."
Chu Bỉnh hoảng sợ kêu lên: "Thím!"
"Được , thím vê phòng đây, cháu ngủ sớm ."
Chu Bỉnh mặt .
"« Nỗi đau của Young Werther »."
Lục Mạn Mạn thì thâm.
Lục Mạn Mạn lấy một cuốn sách từ gối của .
"Thế giới cần sức mạnh tràn trê sinh sức sống!"
Chu Bỉnh dừng một chút mới : "Câu chuyện vê một thanh niên tư tưởng tiến bộ, cố gắng chiến đấu để chống thời đại, dùng sinh mạng để giải phóng bản và áp lực xã hội."
"Vậy cháu học điều gì."
Lục Mạn Mạn hỏi: "Câu chuyện kể về cái gì?"
Lục Mạn Mạn : "Rất ."
Ở bên ngoài, Lục Mạn Mạn giơ tay ôm lấy tim . Lục Mạn Mạn xong câu đó thì cũng thêm gì nữa, khi dặn dò ngủ sớm chút, khỏi phòng.
Chu Bỉnh cụp mắt xuống, dám nhiều lời.
Trước khi còn khó hiểu liếc một cái hỏi: "Chỉ là tác phẩm nổi tiếng của nước ngoài thôi mà, nãy thím lật gối lên, mà dọa sợ thành dạng gì ."
Không bao lâu bên trong vang lên tiếng cài chốt cửa.
Nàng võ võ sách: "Thanh niên thì nên nhiều kiệt tác mang ý nghĩ giáo d.ụ.c chút!"
Thầm hi vọng Chu Nghiêm Phong thể nhanh chóng trở vê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/216.html.]
Trước khi , Chu Nghiêm Phong giao cho Lục Mạn Mạn chìa khóa của ngăn tủ khóa trong phòng việc, để cô thuận tiện lấy phong bì và tem.
Mấy ngày nay, Lục Mạn Mạn nhận nhiều thư từ , nội dung của thư tín đều khá riêng tư, cô chỗ cất nên mỗi xem xong, đều giấu trong ngăn kéo tủ của và khóa nó .
Nhẹ nhàng mở cửa phòng việc và bước .
Mở khóa ngăn kéo cất hết cả thư từ lẫn điện tín trong đó.
Trước đây khi Lục Mạn Mạn lấy phong bì và tem thì cảm thấy tò mò rằng đang cất giấu thứ gì trong ngăn kéo khóa đó, nên đương nhiên là lục lọi tất cả.
Quả thực là cũng lục chút đồ.
Trong đó một giấy tờ chứng nhận, tài liệu quan trọng của .
Ngoài còn hai quyển nhật ký!
Lục Mạn Mạn sở thích tọc mạch đời tư của khác, nhưng trong lòng chút khó chịu, kể đến là giao chìa khóa cho cô, vì cô thể bỏ qua cơ hội điều tra, tìm hiểu rõ ràng hơn.
Thời gian buổi tối rảnh rỗi thì đến đây xem một chút.
Chillllllll girl !
Cô xong một quyển, bây giờ đang mở quyển thứ hai xem.
Chuẩn thêm một cái đèn pin, chiếc giường phản cứng rắn của để trộm.
Nội dung của quyển nhật ký thự hề thú vị như cô tưởng tượng, nó khơi dậy sự hứng chú, bởi vì trong nhật ký chỉ hi chép những trải nghiệm của .
Các kế hoạch mà đặt , còn kèm theo nhiêu suy ngẫm và khích lệ bản , cũng như là phân tích và đưa ý kiến về một vấn đề suy xét vê tương lai.
Về cơ bản thì một tĩnh mạch phát triển diện.
Vậy mà Lục Mạn Mạn thể chịu đựng chiếc giường thô cứng mà hết một lèo.
Tối nay cũng .
Chỉ là tối nay mãi thì trong lòng chút bực bội.
Không nhịn nghiêng mặt qua hít hà mùi hương vương chăn mên của .
Chỉ mùi xà bông thoang thoảng.
Lại thể tưởng tượng đến lúc , những gì tấm phản cứng nhắc mà hôm hơn nửa đêm vẫn thấy về phòng.
Lục Mạn Mạn ê a mở to mắt , chút thể tin .
Lần đầu tiên Lục Mạn Mạn mở cuốn nhật ký của trông thấy , mảnh giấy ghi chữ 'So do Ï".
Ôm chăn mền của trong lòng, cô vô thức chìm giấc ngủ.
Còn nhớ lợi hại!
Cô rằng hiện giờ cũng thế.
Cũng do cô ngày ngày nghĩ ngợi mà đến ban đêm mơ, trong lúc ngủ mơ cảm thấy khuôn mặt những ngón tay ấm áp ôm lấy, đang hôn cô, bờ môi ẩm ướt, ấm nóng, mang theo thở quen thuộc.
Trong cuốn nhật ký kẹp một tờ giấy.
Lục Mạn Mạn nghĩ đến bức điện tín , nhưng kìm xuống.
Chu Nghiêm Phong rời khỏi môi cô, vuốt ve khuôn mặt cô, hầu kết động đậy, giọng khàn khàn: "Về . . "