Trong thư trả lời của , từng câu từng chữ đều thể hiện những nhớ nhung về cô từ suy nghĩ, tâm trí đột nhiên lan sang cả thể.
Sau đó phía , bình thường thì chút sợ cô, nhưng ở giường thì cô giống như một con mèo nhỏ, dù là ôm trong n.g.ự.c năm tay thì đều dư sức.
Đặt cho cô đủ loại biệt danh mật, nào là Tiểu Thủy Nhi, Tiểu Điềm Nhi, ý tưởng đột phát còn gọi cái gì mà bé mèo con, bởi thành thật mà bình thường chút sợ cô...
Lục Mạn Mạn lúc cảm thấy ngạc nhiên, tại như thế, khi suy nghĩ kỹ , ở Bắc kinh, ngày đầu tiên mới cùng điên loan đảo phượng, sang ngày thứ hai liên châm biếm , chắc ý là sợ cô tâm trạng lúc nóng lúc lạnh.
Rồi còn thổ lộ gì mà những bông hoa nhỏ nước mới nhường nào.
Lục Mạn Mạn hổ đến mức cong hết cả ngón chân lên.
Lúc liền đóng chặt cửa sổ, khóa trái cửa bàn việc một phong thư phê phán ăn tục tu, đồng thời cấm chỉ nếu sự đồng ý của cô thì phép dùng mấy cái biệt danh lung tung đó nữa.
Không dùng để trò chuyện an ủi , mà là để ám chỉ đến mấy hành vi đắn, thì cô đủ trình bà nội của .
Còn gửi cho a một bài văn ngắn về thẩm định hành vi nghệ thuật bẩn thỉu đến mắt.
Cuối cùng còn xé nát bức thư ném .
Lục Mạn Mạn niềm tin vững chắc rằng chỉ ma pháp mới thể đ.á.n.h bại ma pháp.
Chắc hẳn là hôm qua nhận lá thư .
Ngoại trừ những bức thư thông thường hàng ngày gửi từ bên ngoài tới, thì hôm nay một bức điện tín gửi .
Nội dung bức điện tín gì đáng ngạc nhiên, chính là liên quan đến bài báo đắn đó.
Lục Mạn Mạn còn cố ý một câu chuyện tình yêu đầy lâm ly bi đát, rằng liệu tam quan của ảnh hưởng .
Không là sẽ gì trong bức điện tín.
Chillllllll girl !
Lục Mạn Mạn bức thư xong mới chậm rãi mở điện tín .
Sau đó chỉ thấy trong điện tín rằng: "Đã thư, mười phần mở mang tâm mắt, trở vê sẽ chỉnh đốn em ""
Gần đây, bé nhận thư của bố, và điện thoại của , tâm sự nhiều, nhưng tính tình cũng vui tươi hơn chút, lúc dường như điều gì đó bình thường.
Cũng thể hiểu là trị.
Lục Mạn Mạn cầm theo phong thư và điện tín nhận hôm nay di tới phòng việc của Chu Nghiêm Phong, mới ngoài trông thấy đằng cánh cửa của căn phòng , ở đáy ánh sáng của đèn pin cầm tay nhấp nháy xẹt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/215.html.]
Bên ngoài cửa sổ, trăm nhà đoàn tụ đang đốt đèn chiếu sáng cả đêm tối.
Lục Mạn Mạn: ".. “
Hôm , khi ăn xong cơm tối, lão phu nhân lén lút với cô, giáo viên ở trường học của Chu Bỉnh gọi điện thoại tới nhà, rằng bé đạt điểm xuất sắc ở tất cả các môn của kỳ thi khai giảng học kỳ, nhưng giờ lên lớp chăm chú giảng, hỏi cũng lý do tại .
Chỉnh đốn nay là tiếng địa phương, nghĩa là giáo huấn, sửa chữa.
nếu đụng , thì cũng thể giả bộ như gì .
Lục Mạn Mạn hề khác đảm nhận công việc giáo d.ụ.c cháu trai .
Nên với lão phu nhân, chờ Chu Nghiêm Phong trở về bàn bạc tiếp.
Lão phu nhân cũng nghĩ mãi nguyên nhân, lo sợ ngược dám hành động thiếu suy nghĩ, nhờ Lục Mạn Mạn tâm sự với bé, dù thường ngày bé cũng lời thím.
Một lát , cánh cửa trong phòng mở . Bên trong phát động tĩnh gì.
Lúc Lục Mạn Mạn đang định gõ của nữa, thì bên trong truyền tiếng sột xoạt, đó thấy tiếng chút ngái ngủ của Chu Bỉnh: "Chờ một chút".
Cô tới và gõ cửa một cái: "Chu Bỉnh."
Lục Mạn Mạn bé một lượt từ xuống , thấy bộ đồ ngủ ngoại trừ vài nếp nhăn thì gì lúng túng, mới lên tiếng hỏi han: "Làm gì thế, muộn mà còn ngủ ?”
Chu Bỉnh trông thấy cô tiến về phía bàn sách giường chung quanh, cũng hành động ngăn cản, tới đưa cho cô một quyển văn học nghệ thuật thiếu niên đặt ở bên cạnh gối.
Nhanh chóng một cái cớ: "Cho thím xem cuốn sách cháu đang , là loại sách gì đó đắn đấy chứ."
Lục Mạn Mạn nghi ngờ, cô cũng rốt cuộc trong đầu đang nghĩ cái gì, tại lớp chịu chăm chú giảng bài.
"Chịu khó đến thật ?"
Vừa , cô đẩy cửa bước , giật dây đèn xuống.
Chu Bỉnh cụp mắt : "Đọc sách."
Cậu : "Đang cuốn , đây là sách ngoại khóa nhà trường đặt mua từ ."
Lục Mạn Mạn mở xem, là một vài mẩu truyện ngắn, chỉ là cảm thấy nội dung chút trẻ con hơn so với lứa tuổi của bé.
Chu Bỉnh hình như nhận điều gì đó, giải thích : "Cuốn tạp chí cháu mua từ năm lớp 6, giờ ngủ , nên tiện tay lôi một chút."
Lục Mạn Mạn gật đầu, vấn đề gì, liền trả sách về chỗ cũ cho .