Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 211

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:13:45
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó cô lấy tờ giấy mà Thái Hiểu Hồng đưa ngày hôm đó, nhấc ống lên và gọi điện thoại đó.

Gọi điện thoại đường dài chút khó khăn.

Cuộc gọi chuyển đến chuyển mấy , cuối cùng là từ một cái tổng đài đến cái bưu cục huyện nào đó, đó chuyển đến một thị trấn nào đó, cuối cùng mới tới trụ sở bộ đội của Chu Nghiêm Phong.

Lúc điện thoại bên sắp kết nối, Lục Mạn Mạn mới nhớ tới bây giờ gân hai giờ, hình như là đúng lúc bộ đội đang nghỉ ngơi?

Chillllllll girl !

Các chiến sĩ sớm lên đường đến trại huấn luyện, võ trang đầy đủ , họ bộ lên con đường ngọn núi đối diện với ngôi làng, từ đằng xa tựa như sợi dây xanh uốn lượn ngoằn ngoèo.

Lôi Đại Siêu đem bút máy bỏ túi áo.

Đã đến giờ lên đường.

Trong lúc vô tình thấy Chu Nghiêm Phong thoáng qua nơi để điện thoại, lập tức trêu : "Em dâu nhất định trả lời điện thoại ?"

Chu Nghiêm Phong liếc nhẹ: "Đồng chí Đại Siêu, dẫn đội . Ngày mai gặp ở bãi mìn."

Lôi Đại Siêu vỗ miệng hai cái, khá lắm, còn cách khó dễ khác.

Lục Mạn Mạn chằm chằm mặt đồng hồ, đếm từng giây từng phút trôi qua, lẽ là ai bắt máy , nhưng nghĩ đến điện thoại bên kết nối, một âm thanh quen thuộc truyền tai cô: "Chào em."

Lôi Đại Siêu vội : "Để để !"

Đường dây liên lạc quá yếu nên điện thoại nãy giờ cứ phát tiếng "tu tu", ngôi chờ chuyển máy thôi mà mất hơn mười phút .

Lôi Đại Siêu nhanh chóng đầu, thấy đồng chí Nghiêm Phong hôm nay thường thất thần về phía điện thoại, lập tức hiểu rõ, sợ chậm một bước trả thù, nhịn : "Xin mời Ngài"...

Chu Nghiêm Phong liếc .

Đã sắp hai giờ rưỡi.

Lúc điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Trái tim của cô chọc rung rinh, đó bắt đầu trêu chọc: "Nội hầu đây*."

Giống như chắc chắn rằng ở đầu dây bên là cô nên tâm trạng bồi hồi dẫn đến âm thanh tự nhiên.

Lục Mạn Mạn hiểu đang chờ điện thoại.

Giọng trâm thấp, nhẹ nhàng phiêu phiêu, âm cuối ém quyến rũ. Để giải đáp thắc mắc, cô mở miệng hỏi: "Em gọi giờ phiên ?”

Giọng bên lập tức trở nên dịu dàng, chứa đây cưng chiêu gọi cô: "Mạn Mạn.”

Lục Mạn Mạn thấy , tâm trạng cũng lâng lâng theo, điều theo cô nhớ, hình như giờ thường rảnh cho lắm.

*Chắc kiểu đùa bả là quan?

“Nói chuyện hai, ba phút .'

khó hiểu.

Lục Mạn Mạn kê môi loa : "Em hỏi khi nào mua xe cho em, chỉ chọn chiếc đắt đến thế..."

Chu Nghiêm Phong ở đầu dây bên đáp: "Em ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/211.html.]

Cô tiếp tục hỏi mấy ngày nay sinh hoạt ở bên thế nào, đó ngắn gọn mục đích gọi của : "Em nhận cả xe và thư , nhưng còn vài thắc mắc nhỏ hỏi một tí.

"Chiếc xe mặc dù , nhưng nếu đem so với Nissan*, từ khả năng tiết kiệm nhiên liệu đến sức bền, thì chúng cũng khác là bao, nhưng giá chênh lệch."

Lục Mạn Mạn đồng hồ một chút, thời gian hiện giờ là đúng hai giờ hai mươi ba phút.

Tuy nhiên, Chu Nghiêm Phong cũng đáp câu hỏi của cô, chỉ : "Ngày đó mua đồng hồ ở thành phố Bắc Kinh, tại cả hai đều đến từ hãng Omega, nhưng em ưa thích chiếc đính kim cương hơn chiếc hình bướm bay bát giác tỉnh xảo?"

Ánh mắt Lục Mạn Mạn vô thức liếc xuống đồng hồ tay.

Cô đương nhiên là chọn chiếc đính kim cương .

Từ đến nay cô đều thích nhưng thứ lộng lẫy và xinh .

"Đối với xe ô tô cũng , là những chiếc xinh nhất mới xứng với bé Mạn của chúng , cũng hợp với sở thích của bé Mạn hơn đúng nào."

Không cần cô , ở đầu dây bên cực kỳ chắc chắn mà khẳng định.

Lục Mạn Mạn hỏi học mấy lời sến súa đáng yêu thế, ngượng ngùng dùng tay che mặt, nhịn tủm tỉm.

đoán đáp án, nhưng vì chắc nó sẽ đúng, bởi vì so với đồng hồ, tiền bỏ để mua một chiếc xe hề ít ỏi.

Cô nhắc nhở: "Anh nhớ tự lượng sức đó."

Người bên dường như thèm để ý, thành thật đáp: "Đừng lo cho , rõ ràng rành mạch, từ đầu đến đuôi kế hoạch trả tiền cho xe , ngày mai em nhận thư là ."

Anh : "Anh cũng hỏi em một câu, tuy đáp án , nhưng chính miệng em thừa nhận, Mạn Mạn, em thích ?”

Chu Nghiêm Phong nhẹ nhàng đặt câu hỏi, ém như tình nhân thủ thỉ bên tai, trâm thấp quyến rũ.

Nhịp thở âm thanh tê rân đều truyền trong loa, thông qua tín hiệu phát đến bên , phảng phất mang theo dòng điện nóng c.h.ế.t .

Tai của Lục Mạn Mạn đẻ con luôn .

thật là trễ .

"Vậy em vui ?"

Lục Mạn Mạn dường như thể thấy bộ dáng thả lỏng của .

Bên truyền đến tiếng .

“.. Vui."

Không để đắc ý thêm nữa, cô : "Thời gian còn sớm nữa."

Lại nhỏ giọng thêm: "Thích."

Lục Mạn Mạn: ...

Bên : "Chờ một chút."

"Nói hai câu dễ cúp."

Hai giờ hai mươi sáu phút, kim giây cũng sắp đến 12.

Loading...