Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 206

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:07:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dựa mà bọn họ chịu thua thiệt chứ, cô cũng nghĩ lắm!

Nghiêm Đại Khoan sợ bản giành quyền nuôi con , còn đặc biệt kêu thêm mấy chung.

Một đoàn nổi giận đùng đùng đến đồn cảnh sát.

"Tiểu Quân, Tiểu Siêu, đây!"

Vừa đến gầm gừ với hai đứa nhỏ.

Chillllllll girl !

Thật may lúc Lục Mạn Mạn vệ sinh, hai đứa nhỏ đều đang ở cùng với hiền lành- Lục Mạn Hương.

Không đợi Lục Mạn Hương lên tiếng, hai đứa nhỏ Nghiêm Đại Khoan hùng hổ xông tới kéo , chúng vùng vẫy nên đ.á.n.h m.ô.n.g một cái, hai đứa nhỏ òa lên, tự trách mà giơ ngón giữa c.h.ử.i mặt Lục Mạn Hương: "Con của tao mà mày dám đòi quyên nuôi hả, mày đừng hòng!"

Sau đó ôm hai đứa nhỏ rời .

Lục Mạn Mạn xót đứt ruột, thể đuổi theo.

Trưởng đồn cảnh sát vẫn tròn trách nhiệm giả bộ ngăn : 'Cậu đừng gấp, chuyện gì từ từ !

Hai đứa nhỏ tội nghiệp lớn: "Dì nhỏ, dì nhỏ!"

la to thì thôi, chứ một khi la là khiến Nghiêm Đại Khoan và mụ già sợ chạy mất dép.

Lục Mạn Mạn thấy cảnh , vội vàng hô: "Ngăn mau lên!"

"Chúng con cần cha, cần dì, cần dì!"

Thái Châu ở một bên , ước gì mau mau rời , nên chắc chắn sẽ ngăn cản.

Lục Mạn Mạn vội vàng níu tay : "Anh định gì?"

chỉ mới đến cửa đồn thôi mà cô mệt chạy nổi nữa , Lục Mạn Mạn vịn cửa thở trong chốc lát.

Lúc , âm thanh của Thái Châu vang lên bên tai: "Em nghỉ ngơi , để đuổi theo cho!"

Một đường bắt chạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/206.html.]

Hai đuổi theo kịp, Lục Mạn Hương lúc cũng tới, thấy gì nên chỉ thở dài, an ủi em gái vài câu, mất hết hy vọng nuôi hai đứa con của .

Sau đó, tiểu Mạn gì cũng cẩn trọng, nên hồ đồ như lúc nữa. Lục Mạn Mạn lườm một cái.

Thái Châu để yên cho cô kéo tay , trêu chọc : "Thấy em thích trẻ con như thế, đương nhiên là đưa chúng về cho em !"

Mới náo loạn một hồi thôi mà trời tối .

Từ Hòa Bình ở trong thấy thế, gào lên: 'Mạn Hương, em giải thích giúp , cũng nỗi khổ riêng mà, chuyện đều là vì em, lẽ em nỡ thấy mang tội danh bắt cóc trẻ em ?"

Tùy thái độ của gia đình đứa nhỏ đó mà xét xử, nếu truy cứu thì thể thả ngay bây giờ, còn truy cứu thì tạm giam vài ngày.

Nói thẳng là tội nặng nhưng cũng nặng.

Trưởng đồn cảnh sát đáp: "Tuy hành vi bắt cóc trẻ em, nhưng vụ án thực sự quá khách quan, cấp của bằng chứng mục đích chủ quan buôn hai đứa nhỏ của ."

Lục Mạn Mạn giao việc cho Lục Mạn Hương quyết định.

Lục Mạn Mạn hỏi trưởng đồn cảnh sát: "Thế chuyện của Từ Hòa Bình chú định giải quyết thế nào?”

Mặt của Lục Mạn Hương lập tức cắt còn một giọt máu.

Lúc mấy trò hề , cô hài lòng , giờ mặt dày tất cả những gì đều vì cô , thực chỉ sợ ăn cơm tù mà thôi.

Sao Lục Mạn Hương giải thích giúp thoát tội chứ, rõ ràng là trong thư đây cô từ chối quyết tuyệt, còn tới sinh thêm sự cố, bây giờ sự cố ập đến, chính gánh nổi hậu quả, còn bắt cô gánh ?

Lục Mạn Hương hiểu về con mặt ngoài trung thực, mặt trong hèn nhát, thẳng vô tích sự mà còn tham lam.

Lúc khi thư từ chối, cô còn sợ tổn thương lòng tự trọng của , nên cân nhắc dùng từ châm chước, hiện tại mới thấy công sức của thật vô nghĩa, từ chối rõ thế mà vẫn thể quậy đến mức , còn nhục mà ở mặt bao nhiêu là cảnh sát hành động đều vì nghĩ cho Lục Mạn Hương.

lập tức đầu với trưởng đồn cảnh sát: "Cháu xin phép truy cứu, nên chịu trách nhiệm cho hành vi khó xử bao nhiêu của ."

Từ Hòa Bình vội vã ghé cửa sổ, hô to: "Mạn Hương, em sống chính kiến chút , đừng cái gì cũng em gái của em, em gái của em bá đạo thành tánh, đến chuyện yêu đương của em mà còn qua tay cô , thời đại tiên tiến rôi mà em vẫn cổ hủ quá , yêu đương tự do, kết hôn tự do, em, em suy nghĩ, Từ Hòa Bình đây chỗ nào chứ, còn chê gái ly hôn như em..."

Mặt Lục Mạn Hương lúc đỏ lúc trắng, vốn mấy lời vô nghĩa với , giờ phút cũng chọc tức cãi : "Trên thư từ chối rõ ràng, Từ Hòa Bình , , chê thì , ý với thì đến lượt chê !"

Từ Hòa Bình đáp: "Em đừng tưởng , cái thư từ chối đều là lời của em gái em cho em , em hê nhẫn tâm đến , đừng hòng qua mặt !"

Lục Mạn Mạn sờ cằm ngẫm nghĩ, bỗng nhiên cô hình bóng của Hạ Kiến Sơn , bản gì đặc biệt nhưng tự tin.

 

Loading...