Hai đứa trẻ ôm tay đau đến mức kêu gọi linh tinh, nhưng sợ Lục Mạn Mạn tức giận, nên vội vàng : "Không dám, chúng cháu dám!"
Lục Mạn Mạn lúc mới : "Hai các ngươi xong, dì nhỏ còn lời hỏi các ngươi ."
"Ai trả lời nhất thì dì nhỏ sẽ thưởng cho đó."
Hai đứa trẻ lập tức ngay ngắn quy củ.
Lục Mạn Mạn xa tránh Từ Hòa Bình đang ở lưng Lục Mạn Hương một chút, hỏi: "Là ai đưa các cháu tới đây ?"
Hai đứa trẻ chỉ Từ Hòa Bình: "Là chú , chú kial"
"Thế cha với bà nội của các cháu ở , ?"
"Không !"
"Chú lén lút đưa bọn cháu tới đây!"
Lục Mạn Mạn gọi Thái Châu đến: "Anh Thái, gọi hai đến đưa cái đến đồn công an , cứ là tội bắt cóc trẻ em."
Lúc nãy Thái Châu chạy bắt hai đứa trẻ khiến cả ướt đẫm mồ hôi, nhưng bắt thì thế nào chứ, dù thì cũng là con của Lục Mạn Hương, dù ngang bướng đến thế nào, cũng thể , mắng cũng thể mắng, đ.á.n.h thì càng thể đánh.
khi gặp Lục Mạn Mạn thì xử lý ngoan ngoãn, cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên cô như , khỏi ngẩn , nhưng nhanh đó liền kịp phản ứng, tìm hai nhân viên của xưởng may trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, tranh thủ lúc Từ Hòa Bình chú ý, liền bảo hai bắt lấy cánh tay của .
Chillllllll girl !
Lục Mạn Hương giật nảy .
Từ Hòa Bình cũng giật nảy , từng trông thấy em gái lợi hại của Lục Mạn Hương, còn tưởng rằng cô ở đây, cô bỗng nhiên xuất hiện, chột chút sợ hãi, liền trốn ở phía lưng Lục Mạn Hương.
Đột nhiên hai hai tay giữ cánh tay bắt chéo lưng, bối rối kêu to: "Các , các cái gì!"
Thái Châu tức giận : "Không sự đồng ý của trong nhà của hai đứa trẻ, tự đưa hai đứa trẻ ngoài, cha với bà nội tìm thấy đứa trẻ, gấp c.h.ế.t mới lạ, đây là hành động trái pháp luật, bây giờ đưa đến đồn công an!"
Lúc thịt kho tàu mua về.
Thái Châu hất tay: "Lời của cứ để đấy mà giải thích với đông chí công an ở đồn công an !"
Biết rõ khi hai đứa trẻ tới, sẽ là gây bao nhiêu sự cố, mà vẫn như , tâm tư ít nhiều cũng chút xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/203.html.]
Lục Mạn Hương lúc cũng hạ quyết tâm để ý , cô nên để phản bác những lời của Từ Hòa Bình, nhưng nghĩa là trong nội tâm của cô ý nghĩ đó, đột nhiên đưa đứa trẻ tới, là sợ cô nhớ mấy đứa trẻ, thể chứng miinh chính là lấy cớ tiếp cận nàng.
Từ Hòa Bình thoát , kêu gọi Lục Mạn Hương: "Mạn Hương, cứu !"
Hơn nữa hiện tại cô cũng để ý tới , cô cũng nên sắp xếp cho hai đứa nhỏ như thế nào.
Từ Hòa Bình liên tục biện giải cho : " là vì Mạn Hương, Mạn Hương nhớ mấy đứa trẻ!"
"Tiểu Siêu, con cũng ăn chậm một chút, dùng đũa, đừng dùng tay." Cô một chút nhịn mà rơi nước mắt, cho cùng thì cũng là cốt nhục của cô , cô ở chỗ lo ăn lo mặc, hai đứa trẻ theo cha và bà nội thì đến cả ngày Tết cũng quần áo mới để mặc.
"Tiểu Quân, ăn từ từ thôi."
Hai đứa trẻ ăn như hổ đói .
"Tốt, !"
Thái Châu ở một bên cũng đành lòng tiếp.
Lục Mạn Mạn vuốt ve bàn tay, dường như cũng đành lòng để cho chị gái chịu khổ, vẻ mặt tươi hỏi hai đứa trẻ: "Chỗ của dì nhỏ thấy ?"
Cô ghé hai đứa trẻ mặt là đau lòng, khổ sở.
Hai đứa trẻ đang ăn như hổ đói đến cả trả lời cũng tranh giành .
Lục Mạn Mạn : "Vậy các cháu từ về ở chỗ dì nhỏ , dì nhỏ tiên, dì nhỏ thể tạo điều kiện cho các cháu sách, mỗi ngày cho các cháu ăn thịt kho tàu, hơn nữa còn sẽ mua quần áo mới cho các cháu mặc."
Có cái từ thịt kho tàu ở bên trong thì cả hai liền ngẩng đầu lên, đột nhiên thốt một câu: "Dì nhỏ, cháu , cháu , cháu con trai của dì!"
Một đứa khác cũng lập tức theo: "Cháu cũng con trai của dì!"
Thái Châu đỡ trán, trong nháy mắt còn cảm thấy chút đồng cảm nhưng bây giờ tan thành mây khói.
Nước mắt Lục Mạn Hương rơi hơn nửa, cầm nổi nước mắt nữa.
Lục Mạn Mạn ngược vô cũng mừng rỡ, đầu với chị gái: "Chị, hai đứa trẻ thật , vẻ còn hiểu chuyện, chỉ là bọn chúng cha với bà nội dạy hư, may mắn bây giờ vẫn còn nhỏ tuổi, còn cơ hội uốn nắn , em thấu chị cũng thực sự thể buông bỏ , là chúng dứt khoát đưa mấy đứa trẻ về nuôi !"
Miệng của Lục Mạn Hương chút ngập ngừng, nhất thời cũng nên cái gì.
Thái Châu đầu .
Lục Mạn Mạn giải quyết dứt khoát, cho dù chị gái cô đang do dự, cũng quyết định chắc chắn sẽ đưa hai đứa trẻ về nuôi!