Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 202

Cập nhật lúc: 2025-12-20 13:49:59
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ điều hai đứa trẻ đ.á.n.h đổ, khiến cho nơi biến thành một mỡ hỗn độn.

Anh theo chạy lầu, cũng sự bài trí và trang hoàng phía bên trong lâu dọa đến khiếp sợ, nghĩ tới ở bên trong tráng lệ đến như thế, từng tấm kính sạch sẽ, từng cái ghế xoay tròn, còn ghế , ghế sô pha, đến cái bàn nhỏ cũng là mặt kính pha lê, phía phủ bằng một tấm vải trắng tuyết đường viền hoa, đến cả từng cách bày biện hạt dưa đậu phộng và bánh kẹo trong đĩa nhỏ cũng vô cùng tinh xảo.

Anh ngây nghĩ vê Lục Mạn Hương một bên đuổi theo hai đứa trẻ, một bên sắp .

Vẫn là một đồng chí nam ở nơi từ phía hậu viện chạy , cầm kẹo, cầm điểm tâm, vất vả lắm mới dỗ dành hai đứa trẻ xuống.

Chillllllll girl !

Nam đồng chí quyết định nhanh đưa hai đứa trẻ trong một căn phòng, Lục Mạn Hương theo , cũng tranh thủ thời gian theo . Khắp nơi đều là giọng vội vã của cô .

Nơi còn những khác, nam đồng chí lúc nãy cũng chạy , sự hỗ trợ của mấy vất vả lắm mới thể bắt hai đứa trẻ trở về.

"Tiểu Siêu, đụng cái kéo, bỏ xuống, mau bỏ xuống!"

Lục Mạn Hương mặc dù tức giận, nhưng cũng là loại sẽ lời ác độc, liên thốt một câu: "Anh, thế tại đề cập với một tiếng chứ!"

Nhìn Lục Mạn Hương vội tức, bận bịu an ủi cô : "Mạn Hương, chỉ là sợ em nhớ hai đứa nhỏ, nên mới dẫn bọn chúng tới để cho em gặp chúng, cũng nghĩ tới hai tiểu t.ử nghịch ngợm đến thế, gây thêm nhiều phiền toái cho em đến như ..."

Anh vẻ ngượng ngùng.

Anh cũng toát mồ hôi đầy trán.

Anh vội vàng : "Anh cũng với em sớm một chút, nhưng em gái của em từng uy h.i.ế.p , cho tiếp cận em, em còn, em còn từ chối , nên cũng nên thế nào để thư cho eml"

Trước khi Lục Mạn Mạn định sẵn thời gian khởi công, bảo Lục Mạn Hương và Thái Châu đến lúc đó gọi vài tới hai ngày, quét dọn những gì cần quét dọn ở hai bên, những gì cần chuẩn đều chuẩn sẵn sàng.

Lại tiếp ít chuyện vụn vặt linh tỉnh.

Mỗi năm gặp mặt đùa vài câu, đều là khua chiêng gõ trống khẩn trương việc.

Kết quả là khi hai đứa nhóc phá hoại đó đến thì đều trở nên lộn xộn.

Toàn bộ khu thẩm mỹ phá hoại còn hình dáng ban đầu.

Lục Mạn Mạn liền thấy một đống hỗn độn, miễn cưỡng bình tĩnh tỉnh táo, mới ôn hòa lặng lẽ vê phía phòng tạp vật.

Không hề để ý đến âm thanh chuyện bên trong cô nhẹ nhàng gõ cửa.

Lục Mạn Hương sợ hai đứa nhỏ chạy ngoài, chỉ dám kéo cửa chỉ lộ một cái khe nhỏ, thấy em gái trở , lập tức trở nên ủy khuất cảm xúc phức tạp: "Mạn Mạn!"

Hai đứa trẻ lập tức nhớ đây là ai, đây chính là dì nhỏ nhiều tiền của bọn chúng đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/202.html.]

Lục Mạn Mạn cúi vui vẻ : "Đây cháu trai thiết của dì , đột nhiên tới đây."

Sau đó một đứa thì ôm chân của Lục Mạn Hương náo loạn đòi ăn cơm.

Hai đứa trẻ đến ăn liền tranh chen chúc : "Chưa ăn!"

hỏi tiếp: "Đã ăn cơm ?"

Lục Mạn Mạn tùy tiện gọi một đến, móc mấy đồng tiền : "Đi mua cho hai đứa cháu trai của ít thịt kho tàu , nhớ kỹ là hai phần nha."

Lục Mạn Mạn phía bên trong, hai đứa nhỏ liền chạy vội cửa, ầm ïĩ đòi Lục Mạn Hương bên ngoài chơi.

Lục Mạn Mạn cũng tức giận, mỗi một tay nắm một đứa trong viện đến chỗ bàn đá.

Lục Mạn Mạn , bảo Lục Mạn Hương mở cửa, vươn hai tay : "Đi, cùng dì nhỏ ăn thịt kho tàu nào, hôm nay dì mời khách, các con ăn bao nhiêu thì bấy nhiêu."

Hai đứa trẻ một đứa nắm lấy một bàn tay của cô, ở bên cạnh cô nhảy nhót tưng bừng.

Nhanh lập tức liên kêu lên: "Dì nhỏ, dì nhỏ!"

Ánh mắt của cô trừng lên một cái: "Ai mà xuống thì cũng đừng ăn nữa."

: "Ngoan ngoãn đợi ở chỗ , thịt kho tàu sẽ lập tức mua về ngay đây." Đôi mắt đảo qua đảo khắp nơi, cái m.ô.n.g uốn qua uốn , còn chạy xuống.

Sau đó từng bước từng bước đến băng ghế đá.

Đứa trẻ liền lập tức : "Dì nhỏ, cháu lạnh, tảng đá ghế để cái m.ô.n.g đặt lên thật khiến cho cảm thấy lạnh lão!"

Lục Mạn Mạn lật túi tiền cho bọn chúng .

Hai đứa trẻ lập tức đều sáng mắt lên: "Dì nhỏ ơi là dì vô cùng tiên đúng !"

Lục Mạn Mạn : "Dì nhỏ cho tiền mua."

Một đứa khác tiếp: "Cha cháu tiên cho chúng cháu mua quần áo!"

" , siêu nhiều tiên."

Lục Mạn Mạn giật giật bộ đồ mặc nó: "Quần áo cháu mặc ít quá."

Vào lúc cả hai bọn chúng liền tranh chạy sang cướp túi tiền , cô cầm lấy nhánh cây ở bên cạnh đ.á.n.h mu bàn tay hung hăng của bọn chúng.

"Sao lễ phép với dì nhỏ đến như chứ."

Loading...