Lục Mạn Mạn lấy những món quà mà cô mang về, cũng như những món quà đặc sản từ Bùi, và gửi lời hỏi thăm của bà đến cho lão phu nhân và lão gia.
Đừng đến những thứ .
Lục Mạn Mạn là mà Chu Nghiêm Phong yêu cầu để qua lai đêm hôm đó, và cô thấy bộ đầu đuôi câu chuyện từ , cô và : "Bây giờ cũng là thông gia thôi mà”
Lục Mạn Mạn gật đầu: "Anh trai nhất định cũng sẽ về ngay."
Lục Mạn Mạn phá lên, chỉ ông mới dám ngang nhiên mà một thủ trưởng như .
Chu Chi Chi nhảy tưng tưng đất, cô bé ôm con búp bê cao su mà thím và chú mua cho.
Lão phu nhân bưng một bát canh đậu nành giò heo từ trong bếp .
Lục Mạn Mạn ghế sô pha ăn, ăn xong cô cũng lên lâu để ngâm nước nóng, nơi đây vẫn khiến cô cảm thấy thoải mái như ở nhà, nhưng hai bên đều đang chờ để khởi công, ngoài cô còn bàn bạc với giám đốc Từ về việc tài trợ quần áo.
Nằm trong phòng một lúc, Lục Mạn Mạn quyết định đến tòa nhà nhỏ kiểu Tây như lời của Chu Nghiêm Phong.
Bắt xe buýt tới, cô thấy Thái Châu đang ngôi xổm ở đó với mồ hôi đầm đìa ở cổng.
Lục Mạn Mạn từ xuống : "Anh gì ?"
Thái Châu do dự : "Hai đứa cháu của em đều ở đây."
Lục Mạn Mạn tự hỏi cháu từ đến, bước thì chợt nghĩ điều gì đó.
Hai đứa nhỏ đó là Từ Hòa Bình đưa tới đó.
Từ Hòa Bình thật lòng thích Lục Mạn Hương, lúc từ ngay đầu tiên thấy cô khi điều đến nông trường thích .
Lục Mạn Hương giống với tất cả phụ nữ mà từng gặp, cô giống như một đóa hoa trắng nõn xinh mêm yếu mong mạnh nở từ trong bùn lầy, đôi mắt nhuốm vẻ u sầu nhàn nhạt càng hấp dẫn vô cùng.
Có đôi khi thậm chí còn suy nghĩ tiêu cực, đó là nếu như chồng khốn nạn bất tài của cô một ngày nào đó cẩn thận c.h.ế.t thì .
Lục Mạn Hương xuất hiện trong nháy mắt như đốt sáng lên.
Rõ ràng đang ở mắt, thể hướng phía bước một bước, dám cho thấy nửa phần cõi lòng của , thậm chí ngay cả chân dung của cô cũng dám vẽ ở sổ, chỉ sợ mang đến tai họa to lớn đến cho cả hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/200.html.]
Từ Hòa Bình mỗi thấy cô chông cùng với chồng độc ác khiển trách, vì hai đứa bé lao tâm lao lực quá độ, trong lòng đau đến chịu .
Chillllllll girl !
Đáng tiếc là cô kết hôn, một đại tiểu thư vốn dĩ cuộc sống thoải mái suôn sẻ lo cơm ăn áo mặc trở thành đối tượng phê phán, thế mà còn rơi kết cục lập gia đình qua loa, chồng là một nát bét, hai đứa con thì bướng bỉnh chịu nổi một đứa nào giống như cô , chồng là chồng như .
Những ngày khổ sở thầm mến cũng giống như mỗi ngày ôm trong bụng một bí mật vĩnh viễn thể với ngoài thật sự khiến cho vô cùng đau khổ.
Khi đó đang buồn khổ, vốn cho rằng học đại học công nông binh trường sẽ triển vọng, kết quả chính sách đổi là đổi, điều đến nông trường mà khác đều chờ đợi rời .
Đó là một đêm trời mưa to, tối như bưng một ánh đèn.
Đến lúc đó bọn họ trở thành cô nhi quả mẫu, nhất định sẽ là đầu tiên cưới cô , cho dù là cô phụng dưỡng cho bà chồng độc ác thằng con trai c.h.ế.t , là hai đứa con mất cha khiến cho khác thể bớt lo , cũng đều nhận hết.
Thậm chí vốn dĩ cơ hội như .
Cho dù say rượu rơi hố phân sét đ.á.n.h c.h.ế.t, thế nào cũng .
Trái tim của đập thình thịch như nhảy ngoài.
Đèn pin chiếu lên Nghiêm Đại Khoan.
Nghiêm Đại Khoan lấy tay che mưa, híp mắt nghiêng với : "Kỹ thuật viên Từ, là saol"
Lúc đó đang từ trong thành cầm đèn pin đội mưa trở vê, thấy phía một say khướt đang tới, chính là thằng chồng của cô uống đến say mèm, Nghiêm Đại Khoan.
Đèn pin chiếu thoáng qua, thấy ở phía lưng Nghiêm Đại Khoan là một hồ nước nuôi trồng ở nông trường, mưa to ào ào ngừng, mực nước trong hồ nước cũng đang ngừng dâng lên.
Xung quanh một bóng .
Ma xui quỷ khiến như thế nào mà qua, giọng điệu chút run rẩy : "Đại Khoan, uống rượu ."
Nghiêm Đại Khoan ha ha, đợi vươn tay , bỗng nhiên túm lấy cổ áo hung tợn : "Đừng tưởng rằng lão t.ử mày đang ý định gì, mày chằm chằm vợ tao nữa, lão t.ử móc con mắt của mày ."
Anh cũng là dọa là vạch trân suy nghĩ, run rẩy lớn tiếng phản bác: "Không chuyện đó, đừng mà ngậm m.á.u phun !"
Sau đó hất và bỏ chạy, dường như chạy như chất.
Chờ đến khi trở về ký túc xá cũng hồn.