Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 199

Cập nhật lúc: 2025-12-20 13:43:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, Chu Nghiêm Phong bên chiếc bàn nhỏ, câm bút phê duyệt giấy nghỉ phép cho Tiểu Từ.

Lục Mạn Mạn mơ màng rên rỉ một tiếng, hỏi: 'Mấy giờ ?"

Tiểu Từ và tham mưu Hàn nhanh chóng thu dọn hành lý, đầy hai phút thu dọn xong, đó cả hai xách hành lý ngoài và đóng cửa khoang tàu .

Chu Nghiêm Phong lúc mới nghiêng , tựa gối, vén một góc chăn và dùng ngón tay chạm khuôn mặt nhỏ nhắn làn da trắng như tuyết của đang ngủ say, dùng đầu ngón tay xoa xoa, hôn lên tóc cô và : 'Mạn Mạn, đến lúc thức dậy."

“Thu dọn hành lý mang ngoài .'

Lục Mạn Mạn cảm thấy gì đó , xuống, nút quân lót của cô cởi , chiếc áo sơ mi mỏng đang mặc từ lúc nào xắn lên, cô chợt nghĩ tới điều gì đó, nên ngửi lòng bàn tay.

Lục Mạn Mạn lúc mới mở đôi mắt ngái ngủ, chậm rãi dựa tường dậy.

Chu Nghiêm Phong thu dọn quần áo của cô.

"Sắp đến nơi ."

Hai tay buông xuống, hai chữ "Dục Ma."

Ánh mắt Chu Nghiêm Phong dừng mặt cô, đáp "Ừm' một tiếng bế cô sang một bên, mang giày cho cô.

Đây là thời điểm để xem xét mối quan hệ của họ.

Lục Mạn Mạn càng mong rời .

Không nhắc tới chuyện tối hôm qua, chỉ : "Chuyến ít nhất cũng một tháng, em nhớ ?”

Cô cũng : “Có thời gian thì sẽ nhớ.ˆ

Chu Nghiêm Phong tai đỏ bừng, nhưng cũng chỉ tai đỏ, khi kéo quần áo của cô xuống thì như chuyện gì, nhẹ nhàng bế cô lên đùi .

"Mặc kệ em nhớ , nhớ em."

Với một tiếng rú dài dài, đoàn tàu đến ga.

Cả hai mặc áo khoác và bước khỏi xe.

Bên ngoài trời lạnh, Lục Mạn Mạn xuống tàu, thu khăn quàng cổ , cô liếc bên thì thấy một hàng rào, xung quanh còn cảnh sát và quân đội, bên ngoài một đoàn tàu đang đậu đường ray, xem đây là một chuyến tàu riêng.

Lục Mạn Mạn nuốt nước miếng trong cổ họng.

Chu Nghiêm Phong siết c.h.ặ.t t.a.y và kéo cô đến một bên của sân ga.

Anh thì thâm: "Sau khi xe đến đón về thì em cứ đến một tòa nhà nhỏ kiểu Tây, ăn uống đầy đủ và nhớ chăm sóc cơ thể."

Đại khái vẫn là lo lắng tính tình của cô, : 'Dù thế nào cũng đừng đối đầu trực diện với , đừng sợ mất tiền, khi trở vê thì sẽ giải quyết cho em, đừng lo lắng đấy."

Chu Nghiêm Phong nhét chìa khóa tay Lục Mạn Mạn: “Trong ngăn kéo phòng việc phong bì và tem, gọi điện thoại tiện thì cứ thư cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/199.html.]

Lục Mạn Mạn luôn cho rằng ít nhất về tắm rửa mới rời , nhưng ngờ vội vàng như , đầu óc cô choáng váng, quên luôn cả việc buông tay.

Chu Nghiêm Phong đầu, : "Tiểu Từ."

Tiểu Từ vội vàng chạy tới và : "Phu nhân, chúng qua bên ."

Lục Mạn Mạn buông tay, theo bước chân Tiểu Từ, hòa dòng đến lối , đến lúc cô mới nhớ lúc nãy cũng một lời chúc sức khỏe.

Đến khi thì thể tìm thấy nữa.

Lão phu nhân và lão gia nhận thư từ và đang đợi bên ngoài tòa nhà nhỏ tâng hai, Chu Bỉnh và Chi Chi vẫn đang trong ngày nghỉ nên cũng cùng đợi ở bên ngoài.

Tham mưu Hàn theo Chu Nghiêm Phong đến trại huấn luyện, Chu Nghiêm Phong sắp xếp đến đón Lục Mạn Mạn với Tiểu Từ, để hai họ xe jeep trở về.

"Đừng xem, đừng xem, nhà nhanh , bên ngoài lạnh lắm!"

Lục Mạn Mạn xuống xe, thấy cô bé nhỏ đang lao về phía cô, cô vội vàng khụy xuống và ôm con bé.

"Thím.'

Lục Mạn Mạn ôm chiếc bánh bao mềm mại trong lòng, cô còn hôn đứa bé đáng yêu mấy thì mới nhận nhớ bọn họ đến nhường nào, thấy Chu Bỉnh cùng lão phu nhân và lão gia đang tới, cô vội vàng : "Mẹ, bố, Tiểu Bỉnh."

Một giọng trẻ con vang lên: "Thím!"

"Mạn Mạn, con về đấy , để xem con gầy ?"

Nhìn thấy xe đến gần, Chu Chi Chi kích động kêu lên: "Thím, thím!"

Sau khi lấy hành lý xong, Tiểu Từ về ký túc xá .

Hai ông bà cứ thế ôm Lục Mạn Mạn nhà.

Chu Bỉnh và Tiểu Từ xách hành lý.

"Ừ ừ, mau nhà , cơm nước đều nấu xong hết , uống chút canh nóng ."

Chillllllll girl !

"Mẹ cô ?"

Lục Mạn Mạn lặng lẽ hỏi lão phu nhân vê những chuyện xảy .

Lão phu nhân nhỏ giọng : "Mấy ngày con ở Bắc Kinh, Nghiêm Phong liên lạc đến của du học sinh đó, cuối cùng cũng gọi điện đến." Chu Bỉnh cửa thấy tiếng trong nhà, nụ khuôn mặt lộ , so với bình thường thoải mái hơn một chút.

"Một xa quê nên cũng khó khăn, nhưng dù cũng học cho xong, cùng lắm cũng chỉ cần hai năm, ước chừng mùa xuân năm thể trở về."

Lão gia xoa xoa ót: "Cuối cùng cùng để cho thằng con đó lợi dụng."

Hai ông và cũng rằng Bùi Cẩm nhảy lầu và ầm ï hồi đó, điều đó đồn xe, lão gia xém chút nữa thì trở mặt với cha Bùi qua điện thoại vì điều , và đổ cho cha Bùi thể kỷ luật con gái .

 

Loading...