Thủ trưởng còn đang báo ở đó, bảo bọn họ cứ ngủ thì chẳng sẽ chướng ?
Hai đóng cửa khoang một chút lót t.h.ả.m và với ở giường .
May mắn , tham mưu Hàn rằng thể giả vờ như đang việc chăm chỉ bằng cách lật tới lật lui những tờ ghi chú mang theo bên .
Tiểu Từ sổ tay cũng báo, vô tình nhớ tới vợ của thủ trưởng nhiều truyện, nhưng lúc dám mượn cho , suy nghĩ một hồi, quyết định cúi và cùng ghi chú của tham mưu Hàn.
Tham mưu Hàn: '...'
Có cần giả trân đến ?
Chu Nghiêm Phong ngước mắt khỏi tờ báo, : "Đừng việc quá sức, cần lúc nghỉ ngơi thật ."
Hai chợt cảm thấy hổ, vội vàng cất hết vở sách .
Lúc , cô chợt nhận ngay từ đầu mặc quân phục, trang trọng và nghiêm túc, ngay cả khi ở trong gia đình thì vẫn duy trì dáng vẻ đĩnh đạc, ai phép phạm sai lầm.
Lần , cô ngủ quên từ khi nào, mãi cho đến lúc tỉnh , trong khoang tàu tối tăm yên tĩnh, chỉ vài tiếng từ ngoài hành lang truyền đến, đan xen với tiếng tàu rú âmĩ.
Đang chậm rãi bước xuống thang thì vô tình Chu Nghiêm Phong cũng đang ngủ say bên , bầu trời bên ngoài cửa sổ tối tăm đến nỗi ngay cả một ngôi cũng . Cả khuôn mặt chìm trong bóng tối, một tay kê đầu, thở đều đặn, cả đắp chăn, chỉ khoác chiếc áo khoác ngoài của chính .
Cô vệ sinh.
Lục Mạn Man xoa xoa cổ dậy.
Lục Mạn Mạn cũng coi thường dáng vẻ khi ngủ của Chu Nghiêm Phong như , nhịn liếc thứ hai thì vô tình phát hiện lông mày cau , bộ dáng khi ngủ trông nghiêm túc, khiến dám quấy rầy.
Lục Mạn Mạn thấy âm thanh cũng xoay , bảo Tiểu Từ lấy một vài quyển truyện trong túi để g.i.ế.c thời gian, đó đầu và ngủ tiếp.
Khi ngang qua những toa khác, cô thấy một cánh cửa hé mở, bên trong còn một đôi nam nữ trẻ tuổi thức khuya, ở giường , nắm tay , thò đầu trò chuyện. Một cơn gió thổi qua.
Lục Mạn Mạn đầu , xoay rời khỏi khoang tàu riêng.
Sau đó, bỗng dưng nóng hừng hực.
Lục Mạn Mạn cúi đầu và trở khoa tàu của .
Ở lối , những tờ báo đang rải rác mặt đất, cũng nhiều đang tựa và ôm .
là thời đại nào cũng thể thiếu cơm chó.
Xem đây là một cặp vợ chồng trẻ ngủ cạnh cùng một chiếc giường.
Cô Chu Nghiêm Phong nữa mà chỉ im lặng leo lên giường .
Lục Mạn Mạn kịp hết câu, Chu Nghiêm Phong kéo chăn bông bên cạnh đắp lên cô, đặt một tay lên đầu cô, dùng một ít lực để ấn môi cô môi .
"Anh ngủ ..."
Lục Mạn Mạn buông , kéo cô lòng, cô kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì đè lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/198.html.]
Chu Nghiêm Phong : "Buông tay."
Muốn gì?
Mắt cá chân đột nhiên ai đó kéo .
Lục Mạn Mạn khỏi rên rỉ.
Tay còn của cũng vồ tới, ôm vai cô và hôn sâu hơn.
Môi và răng va , thở quyện , tiếng tim đập ban đêm cũng rõ ràng.
Cuối cùng cũng hôn xong, hai má Lục Mạn Mạn nóng bừng, tay chân bủn rủn khiến cô dựa n.g.ự.c thở hổn hển một hồi lâu.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh trở , định dậy thì từ đỉnh đầu cô, Chu Nghiêm Phong nhẹ giọng : "Đừng nhúc nhích, chúng ngủ chung với ."
Lục Mạn Mạn .
"Quá chật chội."
"Chật thế nào?"
Đang chuyện thì xoay sang một bên, Lục Mạn Mạn ngã , ép sát lưng , lúc cô đang đè đến nỗi dựa lưng tường, ngẩng đầu lên thì thấy đối phương đang mở to mắt, còn cong đầu gối kéo cô sát trong và giở trò côn đồ.
Anh liên lục ép: “Chật ?”
May mắn trời vẫn còn tối, đối phương thể thấy đường nét của lông mày và mắt, nhưng thể thấy mặt đỏ .
Lục Mạn Mạn định tâm trí của , đó túm lấy tay , dịu dàng : "Đừng như , em thật sự buồn ngủ, chạy cả ngày ."
Chu Nghiêm Phong một lúc mới thu chân , đỡ cô : "Vậy em cứ như ngủ , đừng chạy lung tung."
Lục Mạn Mạn nên lời, cứng đờ ngủ .
Chillllllll girl !
Chu Nghiêm Phong chỉnh cho cô một tư thế thoải mái, xoay để hai chân cô gác lên , ôm cô lòng ngủ như một đứa trẻ trong nôi.
Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô.
Lục Mạn Mạn cảm thấy khá , khi nghĩ về việc công tác bao lâu mới trở về, cuối cùng cô quyết định ôm cánh tay của , nhắm mắt , dân dần chìm giấc ngủ trong vòng tay .
Chu Nghiêm Phong đồng hồ đeo tay.
Hai mươi nhân dân tệ bọc trong tờ giấy phép, tham mưu Hàn yêu cầu cho mượn giày da và đồng phục cán bộ hai túi.
Chu Nghiêm Phong hếch cằm bảo cất tờ phiếu và tiên .
Tiểu Từ mừng rỡ đến mức rõ đường, phu nhân còn đang ngủ nên chỉ dám nhỏ giọng : "Cám ơn thủ trưởng!"
Về nhà gặp đối tượng cho thật đàng hoàng.
Tham mưu Hàn tắm rửa xong trở về, nhắc nhở: "Sắp tới nơi ."