Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 188

Cập nhật lúc: 2025-12-20 13:16:41
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất tri bất giác thở cô rối loạn, màng nhĩ rung lên, tim đập càng lúc càng nhanh.

Không tự chủ mà dán lên , mặc dù cách một lớp quần áo nhưng vẫn cảm nhận nhiệt độ ở lồng n.g.ự.c tăng lên, ngón tay bắt quần áo . ...

Trời bên ngoài sáng, một bản đồ phòng thủ trải bàn đối diện với cửa sổ.

Có thể là vì thuận tiện hôn nên lúc bắt đầu chuyện luôn thích để cho cô ôm cổ , cả cơ thể dựa lên nhưng giống như tối hôm qua ôm cô lòng hôn cô, hôn đến khi cô thở , ngón tay co quắp, lưỡi đau nhức nhưng thể giống như con thuyên biển tha thiết mà leo lên ...

Phía bình phong truyền đến tiếng xoay chuyển nhỏ.

Lục Mạn Mạn mở mắt tỉnh dậy thì thấy chân giường từ lúc nào một tấm bình phong, ngăn cách cái giường cùng bên ngoài thành hai gian.

Xoay phía tấm bình phong.

Chu Nghiêm Phong mặt , giọng dừng : “Anh ghi chép ."

Người nào đó ở bên cạnh, bên ngoài truyền đến tiếng thấp giọng công việc, nhẹ nhàng trâm thấp khác gì khi thảo luận công việc bình thường, hương vị động lòng khiến cho cô kìm lòng nhớ tới hình ảnh triền miên đêm hôm qua.

Chu Nghiêm Phong bàn ngón tay lướt qua một đ.á.n.h dấu đường bộ giải thích chi tiết vấn đề diễn tập, đầu óc tham mưu Hàn dám một chút thả lỏng đồng thời nhanh chóng dùng bút máy ghi chép sổ tay.

Từng bước một giống như đang dẫm lên n.g.ự.c cô.

Không nhịn mà trở .

Nghe thấy bên ngoài gì đó, bước đến gân.

Chillllllll girl !

Lục Mạn Mạn nhớ tới khiến cơ thể cảm giác như nhũn , mặt nóng lên, tim đập nhanh, cảm giác kỳ lạ ập đến. Cô thể cảm giác ánh mắt d.a.o động đ.á.n.h giá khuôn mặt nóng lên của cô, nếu còn tiếp tục như cô sẽ nghẹn đến hỏng mất, xốc chăn lên một ít dứt khoát kéo bàn tay xuống, mở mắt.

Không lâu dừng bên giường, thở quen thuộc tới gần dừng một chút, lòng bàn tay khô ráp ấm áp xoa gò má cô.

Chắc vì nghĩ cô sinh bệnh, bàn tay dừng một chút sờ cái trán của cô.

Cô vội kéo chăn trùm kín mặt, đôi mắt nhắm .

Anh nhíu mày: "Sốt rôi?"

Cũng may bên còn công việc đang chờ , nhanh chóng cúi đầu hôn môi cô: “Chờ hai phút.'

Anh chăn đưa mắt khuôn mặt cô, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.

Sợ đầu óc quá sáng suốt, quá thấu hiểu lòng sẽ phán đoán gì đó, vội vàng như việc gì : Chăn dày nên nóng quá.'

Lục Mạn Mạn cũng bối rối.

Lục Mạn Mạn nín thở ngưng thần, cẩn thận ứng phó.

Không, cô chỉ là chút thích hợp.

Sau đó ngoài.

Lục Mạn Mạn dám suy nghĩ thêm vì thích hợp, dám chờ mặc quần áo vội vàng lên tìm quần áo của mặc.

Anh luôn luôn cẩn thận, quần áo sẽ gấp gọn gàng chiếc ghế bên cạnh để tiện cho ngày hôm mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/188.html.]

Hôm nay ghế dựa trống trơn, thấy bóng dáng quần áo .

Lục Mạn Mạn đột nhiên nhớ tới tối hôm qua lấy hết trong phòng tắm, quần áo thuận tay ném bồn rửa tay.

Đoán chừng sáng nay đưa để giặt sạch.

nội y vẫn còn, giặt sạch treo lò sưởi.

Lục Mạn Mạn quấn chăn qua lấy.

Chu Nghiêm Phong ở bên ngoài qua loa kết thúc phần việc còn , thu bản đồ phòng thủ: " Đến đây , ngoài nhớ đóng cửa ."

Tốc độ cũng nhanh hơn vài phần.

Tham mưu Hàn cố nén đóng sổ ghi chép, đóng nắp bút máy gài lên túi áo ngực: "Được, thủ trưởng!"

Bước nghiêm ngoài.

Còn kèm theo huýt sáo.

vẫn chút bối rối, cũng , hôn cũng hôn, sờ cũng đều , lộ chút vai thôi thẹn thùng như ?

Dọn dẹp hết mặt bàn tới khoá cửa phòng, lúc mới vòng qua phía bình phong.

Ánh mắt Chu Nghiêm Phong qua, trong lòng sinh nghi dừng bước đó chậm rãi ngoài: "Giúp em lấy quần áo."

Lục Mạn Mạn lập tức thu tay , nhún vai quấn chăn thật chặt.

Đi thấy vợ đang đưa tay lấy nội y, mở miệng : "Vẫn còn ."

Lục Mạn Mạn khỏi nhẹ nhàng thở .

Chu Nghiêm Phong liếc một cái, thật lễ phép

Sau đó mới cầm quân áo đưa cho cô mặc.

Lục Mạn Mạn nghi bận đến mức choáng váng, cho : "Mùng bốn."

Chu Nghiêm Phong nhẹ nhàng thở .

Chu Nghiêm Phong nhanh chóng lấy hộp đựng quần áo lấy quần áo sạch cho cô, bỗng bấm đốt ngón tay như đột nhiên nghĩ : "Hôm nay là ngày mấy?"

Đầu cô khỏi ngửa , chăn cuộn chặt hơn một chút.

Ngón chân cô đột nhiên cong lên.

Anh tới gần hơn.

Lục Mạn Mạn phản ứng kịp ôm cả chăn cả tới bên , tay cầm chính là nội y của cô, vẫn là đường viền hoa.

Chu Nghiêm Phong rũ mắt xuống đến gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn xinh chút màu hồng khả nghi, suy nghĩ một chút, động tác kéo chăn xuống của cô ngừng , giống lúc bình thường n.g.ự.c của cô, nghiêng về phía tới đầu vai cô đó mới nghiêng đầu môi nhẹ nhàng chạm tóc cô, nhắc nhở: "Hửm?”

chút tiếc nuối: "Không thể cho em hài lòng ."

Loading...