Chu Nghiêm Phong nhẹ giọng : "Quá quý giá, đeo ảnh hưởng ."
Sau đó liền bắt đầu động thủ.
Cô : "Ðeo trong nhà, đeo cho em xem."
Lục Mạn Mạn : “Anh xem.”
Chu Nghiêm Phong lên giường đẩy ngã cô: "Quà của em luôn quý giá như , trả thế nào?"
Thắt dây đồng hồ , chống cánh tay nâng cằm thưởng thức.
Anh c.ắ.n lỗ tai cô: "Trả bằng thịt ."
Lục Mạn Mạn tháo chiếc đồng hồ cũ cổ tay xuống, đeo chiếc đồng hồ vàng lên cho .
Chu Nghiêm Phong cũng sợ cô ở ngoài sẽ lạnh, nên bôi t.h.u.ố.c mỡ cho cô nữa, kéo trong lòng ngủ tiếp, đến rạng sáng bên ngoài trời tờ mờ sáng mới để cô ngủ một đó bắt đầu xử lý công việc.
Lục Mạn Mạn vốn cũng đáp ứng , nửa mở mắt liếc mắt bên ngoài trời đen như mực, rúc ở trong chăn cái gì cũng chịu dậy. Hơn nữa tối hôm qua trong phòng tắm một , xong liền thêm một , kết quả lấy cớ bồi thường thịt tới hai lân, cô chính là nhớ tới cũng dậy nổi.
Nếu dậy thì nữa.
Chu Nghiêm Phong rõ, đến Bắc Kinh nhất định dẫn bạn gái xem kéo quốc kỳ. Đã ngày hôm , ngày hôm khi đến giờ hôn nhẹ gò má bạn gái, cô tỉnh . Hôm nay đến khi cô tắm rửa mặc quần áo xong, tựa cửa sổ xe cộ tấp nập bên ngoài uống xong sữa , mà vẫn thấy về.
Lục Mạn Mạn bận, hình như sắp tới lực lượng canh phòng diễn tập cái gì đó, khi ở Tiểu Cảnh Sơn, nhiều lân cô nửa mơ nửa tỉnh thấy đang bàn chuyện công việc với tham mưu Hàn, thỉnh thoảng ban đêm tỉnh cũng thấy đèn bên ngoài vẫn sáng, vẫn đang ở bàn việc.
mỗi cô tỉnh thì lâu sẽ .
Lúc Lục Mạn Mạn tỉnh gần trưa , thấy ở trong phòng, chỉ để một tờ giấy cho cô, trong bình giữ nhiệt sữa bột, khi cô thức mà thấy đói thì lót bụng .
Lục Mạn Mạn ngoài tìm Tiểu Từ để hỏi một chút.
Lục Mạn Mạn cũng tại bên ngoài dáng vẻ lạnh lùng, mà về biến thành mặt thú , xem kéo cờ, ôm ngủ tiếp, ôm ôm đến, còn lừa cô cái gì mà sẽ động, ngày nào cũng như thế, cho nàng sắp tróc da. Cô ném cho ánh mắt tự nhận thức , hất tay .
Lục Mạn Mạn thấy hai tay trống trơn, chắc chắn đuổi , định gì đó, cầm tay cô xoa xoa, cô hỏi: "Sao đợi vê dậy , quân áo mặc , cũng tắm rửa xong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/183.html.]
Chu Nghiêm Phong đóng cửa cửa áo khoác treo lên, dừng một lúc rôi mới thản nhiên : 'Mẹ Bùi Cẩm đến đây, bà câm theo đồ đến thăm một chút."
Lục Mạn Mạn nghi ngờ : "Anh gì thế."
Ánh mắt nên trông quá trần trụi.
Vừa mở cửa , thấy Chu Nghiêm Phong đang ngoài cửa định bước , mặc áo khoác, hình như ngoài một chuyến.
Chu Nghiêm Phong bật , mới khai trai nên đêm nào tới, kiềm chế , thấy cô tránh , thì kéo bế ngang, hôn lên môi cô, cô với ánh mắt sáng quắc, nhỏ giọng hỏi bên tai cô: "Em ngoài gì?"
"Có em tỉnh dậy thấy , nhớ , nên định ngoài tìm đúng ?"
Giọng trâm thấp bên tai mang theo tiếng thở, cái là thứ mà Lục Mạn Mạn chịu nổi nhất, cũng tê dại thêm vài phần, vội đẩy môi với , cô chỉ định xem bận việc đến váng đầu , mà vẫn về, nếu về thì cô sẽ ăn sáng một .
Chu Nghiêm Phong tin, bế cô xuống giường, ôm cô lòng, chóp mũi áp má thơm của cô, hôn c.ắ.n chỗ nhạy cảm ở cằm với tai cô, nhất quyết cô thật.
Lục Mạn Mạn ngứa chịu , tránh tới tránh lui khiến tóc rối tung lên, đành thở hổn hển : "Em nhớ bạn trai em ?”"
Chu Nghiêm Phong hỏi cô: "Bạn trai ai?"
Còn ai nữa.
Lục Mạn Mạn cúi đầu cố tình gì, chỉ .
Chu Nghiêm Phong chằm chằm cô một lát, rôi cúi đầu hôn một lúc mới tha cho cô.
Lục Mạn Mạn đẩy : "Không để yên cho ."
Chu Nghiêm Phong quyết định hôm nay câu nhớ của cô một cách chỉnh, cũng quyết tâm nếu hôm nay cô thì quyết định sẽ buông tha cho cô ngoài.
Chillllllll girl !
Một câu em nhớ khó đến thế .
Là để yên.
Lục Mạn Mạn đ.ấ.m xoa đến mức thể chịu nổi, nhưng cánh cánh tay của kẹp chặt nên cũng tránh , tóc rối tung, môi cũng c.ắ.n sưng lên, cuối cùng cô gần như buộc thừa nhận nhớ .
Chu Nghiêm Phong thành cô đang lấy nụ che giấu nội tâm thẹn thùng, cô vẫn luôn tươi phóng khoáng, cho dù khỏa mặt cũng phóng khoáng táo bạo. Hình như từng thấy biểu cảm thẹn thùng của cô gái nhỏ xuất hiện mặt cô, yết hầu lăn lăn, hỏi cô rốt cuộc là ai.