Lục Mạn Mạn đến mức chảy cả nước mắt, tay nắm tay như đang cầm "microphone" đưa đến bên miệng Chu Nghiêm Phong : "Đồng chí Nghiêm Phong, khi trả lời vấn đề của , thể tiếp nhận phỏng vấn của một chút ?"
*Bất cận nhân tình (4*3rA t): chỉ việc vô lý, quá đáng. Quả thực là ăn giấm ăn tới chua lòm.
Lục Mạn Mạn cũng tưởng tượng lúc ghen sẽ là như thế , chẳng trách lúc Bùi Vọng Tân đáng thương chỉ thiếu nước cầu xin , còn thể bất cận nhân tình* đến mức ngay cả lạnh nhạt như cô cũng nổi.
Chu Nghiêm Phong thấy cô càng ngày càng càn rỡ, mặt cũng đen , nhắc nhở cô nghiêm túc một chút: "microphone" liên đưa đến mặt.
Hơn nữa Lục Mạn Mạn đưa "microphone" tới, buộc về quá trình tâm lý của .
Sắc mặt Chu Nghiêm Phong càng đen hơn: "Em trốn tránh vấn đề."
Vì để cho hiểu rõ hơn nội dung phỏng vấn của cô, cô còn bụng giải thích cho ý nghĩa của từ chanh tỉnh.
Lục Mạn Mạn : "Phỏng vấn một chút khi hóa thành chanh tinh, trải qua quá trình tâm lý như thế nào."
Trong giọng rõ ràng bao nhiêu tự tin.
Anh cảnh giác : "Phỏng vấn cái gì?"
Chu Nghiêm Phong thể trải qua quá trình tâm lý như thế nào? Để mang đến cho bạn gái trải nghiệm hẹn hò vui vẻ, đồng thời để những kỷ niệm trong đầu hai gặp , thể cố gắng hết sức để tìm chỗ như . Kết quả chân đụng Bùi Cẩm thì thôi , nhưng chân tới thêm một Bùi Vọng Tân, xuất hiện hấp dẫn ánh mắt bạn gái.
Hỏi cảm thấy thế nào?
Anh đấn loại địa phương quỷ quái nữa.
Loại địa phương quỷ quái...
Mặc dù đến mức nghiến răng nghiến lợi , nhưng thể nhận buồn bực khi những lời , mà Lục Mạn Mạn ở chỗ che mặt cũng thể nhịn nổi.
Tâm trạng u ám của Chu Nghiêm Phong càng thêm u ám.
Thấy cô nấc lên vì , kéo cô , một tay đặt lên lưng cô, tay còn đặt lên n.g.ự.c cô vỗ nhè nhẹ.
Vất vả lắm, cuối cùng Lục Mạn Mạn cũng dân dần bình tĩnh .
Chu Nghiêm Phong cô xong mái tóc dài trở nên rối bời, khuôn mặt nhỏ nhắn nhuộm đỏ ửng, đuôi mắt phiếm hồng, má hồng xinh xắn, kiềm chế xúc động ấn cô chăn để cho thở của cô càng thêm hổn hển. Dứt khoát hỏi cô rõ ràng: "Khuôn mặt của cho em nỡ rời mắt ?"
Anh nghiêm túc.
Lục Mạn Mạn che mặt : 'Không .'
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/174.html.]
Chu Nghiêm Phong kéo tay cô , mà cô vẫn còn đang nhịn .
Chu Nghiêm Phong : "Cái của em đủ lâu ."
Lục Mạn Mạn dở dở , một tay đỡ trán : "Trở về ."
Lục Mạn Mạn phối hợp rụt vai : "Em em ."
Đây phỏng chừng là lời hung ác nhất của .
Chu Nghiêm Phong cũng " giá”, giây tiếp theo trở , chỉ là ánh mắt sâu kín cô, ngón tay mang theo vết chai đặt lên cổ cô nơi mạch đập đang đập, thỉnh thoảng chạm nhẹ nó, nhấc mí mắt lên, ngữ khí chút lành lạnh: "Mạn Mạn ái, đây là chuyện nghiêm túc, em thẳng thắn thì chuyện gì chúng cũng dễ ."
Cô thẳng thắn ; "Anh , Bùi Vọng Tân ngoại hình đặc biệt giống một ngôi ở Hương Giang, quả thực như cùng một khuôn mẫu khắc , chút cặn bã, chút trai, nên em mới liếc mắt một cái."
Anh thật sự chút tức giận, dậy khỏi cô: "Không với em nữa."
Ánh mắt Chu Nghiêm Phong ngay lập tức đổi, hai ngón tay cô vẽ dấu ngoặc, chú thích trọng điểm: "Trong bao gồm em."
Lục Mạn Mạn ăn ngay thật: "Chính là loại cảm thấy hoa tâm*, nhưng vẫn hấp dẫn khác yêu đương."
*Hoa tâm: chỉ những đắn trong tình cảm, thể thích nhiều một lúc.
Sau đó hỏi: "Cái gì gọi là cặn bã trai?" Gương mặt của cô chút cặn bã xa nào, chỉ thể thấy vẻ xinh , đến mức giống y như tiên nữ .
Chillllllll girl !
Lục Mạn Mạn: ”...'
Cô cảm thấy ít nhiều gì thì đ.á.n.h giá của cũng mang theo chút cảm xúc cá nhân.
Chu Nghiêm Phong khẽ hừ một tiếng, ngay khi Lục Mạn Mạn rõ đang biểu đạt loại cảm xúc gì, vươn hai ngón tay thon dài, véo mặt cô trái một hồi, đó : "À, em cũng khuôn mặt như ."
Cô lấy hai ngón tay của , đang định chuyện với thì Chu Nghiêm Phong nắm lấy cằm cô: "Trách hai còn với ."
"Em coi như cũng đau lòng , đừng như nữa."
Lục Mạn Mạn vội vàng hôn ngón tay : "Em nhận sai còn , như nữa.'
Đây là một cái chanh tinh, đây là một cái vại giấm.
Chu Nghiêm Phong: "Vậy em xem, hai cứ ở đó ngừng, đến vô cùng chói mắt."
Ánh mắt Chu Nghiêm Phong đổi, cúi đầu dùng môi chạm nhẹ má cô, giọng đặc biệt khàn: "Anh nghĩ em chỉ để mắt đến thôi, em khác còn với khác như thế, tim lạnh buốt."