"Em vì ban nãy chị để ý đến em ?”
"Bởi vì vốn để ý đến một kẻ vong ân phụ nghĩa như em, ngụy trang thành đồ chơi của hại."
"Tự rước lấy nhục, hổ."
Cuối cùng Bùi Cẩm khống chế nữa, hai vai run lẩy bẩy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống nước.
Lục Mạn Mạn cô một lúc, lột chiếc khăn lông ướt đẫm , xoay bơi tới bên cạnh suối một cái khăn lông khô khác khỏi suối, cô mặc lên áo khoác ngoài, hất mái tóc dài lên, giãm lên chỗ tuyết đọng đầy đất trong phòng.
Tâm tình khó tránh khỏi phá hư.
Khi về sắc mặt cô cho lắm, cô đẩy cửa thấy Chu Nghiêm Phong trở vê lúc nào, đó đợi.
Lục Mạn Mạn ngửi mùi rượu phảng phất , nhấch môi "Không khó khăn lắm mới tụ tập, bây giờ về ?"
Lục Mạn Mạn rõ ràng ngâm trong suối nước nóng xong vẫn tắm rửa sạch vi khuẩn bám , để hôn nữa.
Anh thể thiếu dừng , ngược như phát điên.
Lục Mạn Mạn lấy tay che môi, yếu ớt : "Em tắm."
Sau đó Lục Mạn Mạn cả mềm nhữn trong chăn, Chu Nghiêm Phong vẫn cô, mật ngừng hôn lên cằm, lên mặt, lên cổ và vai của cô.
Lần thể thiếu một trận điên loan đảo phượng .
Chu Nghiêm Phong nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của cô, hôn lên ngón tay và lòng bàn tay cô: 'Không vội."
Chu Nghiêm Phong lời nào, bàn tay ôm lấy eo nhỏ của cô nhấc lên, hai chân cô bám chặt eo , nâng gáy cô, nặng nề hôn lên môi cô.
Lục Mạn Mạn: “Giận?"
Chu Nghiêm Phong ôm chặt lấy cô hơn bao giờ hết, cúi xuống dùng tay chạm cổ cô, môi đặt lên má cô.
Anh : "Hôm nay giận."
Lại thấy cố ý xuyên tạc thành sẽ khi tắm, cô nghiên đầu qua một bên thèm để ý đến .
Chu Nghiêm Phong cô là giả vờ thật sự , nhéo cằm cô, xoay mặt cô đối diện với , nhíu mày : "Buổi sáng hôn em một cái, em ghét bỏ như thế nào nhớ ?"
Chu Nghiêm Phong: "Em đấy."
Lục Mạn Mạn: "...'
Cô hiếu kì "Anh giận ai ?"
Chillllllll girl !
Lục Mạn Mạn chớp chớp mắt: "... Có chuyện như ?"
"Nếu như là khảo nghiệm, thì vốn hôm nay trở về còn hỏi em, Đông Ny Á để cho Paul nhảy xuống vách núi đến khảo nghiệm , liệu thể chút chuyện nguy hiểm cho em, một khảo nghiệm để thể kết thúc sự nóng lạnh đan xen suốt đời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/173.html.]
Lục Mạn Mạn nhịn một tiếng.
Chu Nghiêm Phong: " cứ như đấy."
Mí mắt Lục Mạn Mạn khẽ run lên: "Vậy xem do ai chuyện đó ."
Chu Nghiêm Phong rũ mắt cô: "Có thể những điều em sẽ cảm thấy quan trọng, nhưng cảm thấy thái độ của em một giây như gió xuân, một giây lạnh như băng, hôm nay vẫn nghĩ, đủ khiến em hài lòng , là em khảo nghiệm ."
Chu Nghiêm Phong thấy cô giả vờ ngốc nghếch, tiếp tục : "Còn chế nhạo , coi ga giường như bảo vật gia truyền."
Ngón tay Lục Mạn Mạn cuộn tròn , cô cô ... khiến cho phóng đoán lung tung nảy sinh ý nghĩ cực đoan như .
Ánh mắt Chu Nghiêm Phong cực kì nóng nóng, thẳng thắn và thành khẩn, trong ánh mắt cô đều là tình yêu và sự cưng chiều, cúi đầu hôn lên môi cô, dịu dàng lưu luyến: "Sau sẽ bao giờ nghĩ như nữa, em bảo vệ , em cũng sẽ đau lòng , đều thấy .
Lục Mạn Mạn giống như cách nào chống chế, nhất thời nên cái gì cho .
Cô đầu đổi chủ đề, hai tay chống lên má: "Vốn là Bạch Nhãn Lang, hổ chạy tới tự rước lấy nhục."
Chu Nghiêm Phong hôn lên môi cô: “Em gì cũng đúng.”
Đột nhiên nhớ điều gì đó, "Tiểu Từ em ăn quả hồng đông lạnh."
Anh giải thích: "Anh với bọn họ, một ngày chỉ thể cho em ăn một quả."
"Tại ?”
"Hàn khí nặng, cho dày."
Lục Mạn Mạn im lặng: 'Em ăn cũng bao nhiêu .
Lục Mạn Mạn theo động tác của , nhắm mắt , đó mở thấy đang , trong mắt một loại cảm xúc khác, mới hiểu rối "Có chút tức giận", hóa là tức giận vì cái .
Lục Mạn Mạn liếc mắt xem thường , Chu Nghiêm Phong hôn lên mí mắt cô, hôn đến mức cô loạn lên, chui trong chăn, kéo , nâng căm cô lên "Mạn Mạn, còn một chuyện hỏi em."
Lục Mạn Mạn chút giật : "Loại ánh mắt nào?”
"Hôm nay lúc thấy Bùi Vọng Tân, em chằm chằm ?"
Lục Mạn Mạn vuốt mái tóc dài rối bời, : "Anh định hỏi gì ?"
Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của Chu Nghiêm Phong gõ lên trán cô ba nặng nhẹ: “Tự em ."
Chu Nghiêm Phong: "Như cũng ."
Đây là ăn giấm chua ...
chỉ mới nắm tay , còn kịp động tác tiếp theo, cô nhịn bật .
Lục Mạn Mạn đối với loại chuyện như dỗ từ đến nay hạ bút thành văn*, chỉ cân nắm tay của hôn vài cái, kéo gần bên tai vài câu lời ngon tiếng ngọt khiến mặt đỏ tim đập, cô tin còn thể tức giận nữa.