Thập niên 80: Mỹ nhân nõn nà gả cho quân nhân mang theo nhãi con - 166

Cập nhật lúc: 2025-12-20 02:42:53
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Mạn Mạn rõ ràng là hài lòng với câu trả lời , nhưng cũng tìm thấy sai gì.

Màn đêm dân buông xuống, bên ngoài bầu trời và mặt đất hoà thành một mảng đen kịt, gì cả, đèn trong toa xe cũng tắt ngóm, Lục Mạn Mạn bỗng thấy buồn ngủ, ngáp một cái dựa hõm cổ Chu Nghiêm Phong ngủ .

Đến khi tỉnh dậy, xuyên qua lớp sương mù đẳng tấm kính cửa sổ cô thấy tàu hỏa đang qua ngôi làng những làn khói lượn lờ, phía chân trời xa xa hiện tia sáng trắng chói lọi, lúc sáng sớm tinh mơ.

Tầm mắt Lục Mạn Mạn về phía cửa kính, thấy bóng dáng hai phản chiếu lên, dáng mềm mại xương tựa Chu Nghiêm Phong, một tay ôm lấy cô một tay câm văn kiện xem.

Đầu lông mày nhíu , sắc mặt nghiêm nghị lạnh lùng hơn ngày.

Sự đụng chạm đột ngột chút giống như điện giật, cảm giác tê dại truyền đến, Lục Mạn Mạn hừ một tiếng, eo tự chủ đột nhiên xẹp xuống, đầu , thì thấy ánh mắt đổi .

Anh nhanh chóng đóng tập văn kiện , bàn tay thon dài ấm áp chạm lên cổ cô từ phía : "Tỉnh ."

Chillllllll girl !

'Em đói ?”

Chu Nghiêm Phong với cô bây giờ là 7 giờ, vị trí cho cô an ủi: "Sắp đến , tâm 1 tiếng nữa là đến nơi."

Lục Mạn Mạn thu tâm mắt hỏi: "Mấy giờ , sắp đến nơi , còn bao lâu thì đến nơi."

Khoảng cách giữa các nút áo khoác lông chồn quá sít , tay xuyên qua kẽ hở chạm bụng cô. Lục Mạn Mạn khuôn mặt cuốn hút, lén lút chăm chú, nhưng lát hình như nhận gì đó, đầu khẽ qua mắt cô qua bóng dáng phản chiếu cửa kính, vẻ mặt lạnh lùng ngay tức khắc biến mất, khoé miệng lộ tiếng khẽ.

Bữa sáng một mặn một chay đặt trong hộp cơm bằng nhôm, miến trộn chay và cá phi lê nướng.

Lục Mạn Mạn nghiêng đầu, khoé miệng lộ chiếc má lúm đồng tiền, bàn tay trắng nõn mềm mại vén vạt áo của bên trong, sờ thấy gì đó cộm cộm ẩm ướt thì cầm tay kéo .

Ngay đó cúi thấp đầu xuống nặng nhẹ mà c.ắ.n lên môi cô, đó ôm cô lên đùi.

Ánh mắt thẳng cô, con ngươi đen sâu thẳm, phảng phất như thể đem cô hút bên trong.

Cơm tàu hoả ăn ngon lắm.

Lục Mạn Mạn ăn trong vòng hai phút, đều cho rằng cô ăn nhiều nhưng thật chỉ ăn đúng hai miếng, nhai một miếng tận 18 .

Chu Nghiêm Phong coi cô đây là đang ngầm phản đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/166.html.]

Chu Nghiêm Phong đặc biệt chọn bữa ăn cho Lục Mạn Mạn, ở nhà cô cũng thích ăn cá.

Chu Nghiêm Phong cô cố ăn nhiều thêm nữa để thêm chút sức lực... vẫn là ép cô, kêu cô uống chút nước mật ong nóng, định chút nữa xuống xe sẽ đưa cô ăn một bữa thật ngon.

Khoảng hơn 9 giờ sáng, tàu hoả cuối cùng cũng đến ga.

Lục Mạn Mạn cũng đến ga đón họ là ai, vẫn lên một chiếc xe ô tô màu đen hãng Nissan

Chiếc xe nhanh làn đường.

Lục Mạn Mạn quan tâm đang , chỉ thích thú bò lên cửa sổ ngắm thủ đô.

Nói thực tế thì thủ đô bây giờ thể so với các toà nhà của thế hệ , xe sang thể thấy ở khắp nơi, cho thấy một thủ đô phồn thịnh, nhưng cái cô thích vẫn là ngắm bầu trời trong xanh, mặt đất bao la, cực thích hợp để lên nghiệp lớn!

Sau đó xe dần từ nội thành ngoại thành, Lục Mạn Mạn thể thấy các dãy núi nối liền ở đằng xa.

Trong lúc Lục Mạn Mạn còn đang nghĩ Chu Nghiêm Phong định bán cô trong núi vợ , mắt hiện bức tường đỏ lợp lớp ngói màu xanh, tòa nhà hệt như khu vườn tư nhân .

Xe đến cổng nhưng dừng vòng qua bức tường bên ngoài một cái cổng, đó rẽ trái rẽ , dừng xe trong sân một cây cầu nhỏ và con suối chảy róc rách.

Tiểu Từ và trợ lý Hàn xuống xách hành lý, bên hai tiến đến trò chuyện nhiệt tình với Chu Nghiêm phong, lúc Lục Mạn Mạn qua thì Chu Nghiêm Phong đuổi họ .

Anh dẫn cô trong nhà.

Đang định đưa cô về phòng, thì thấy tiếng của một con gái ở bên bức tường, một quả cầu lông trắng từ đó bay qua, rơi ngay xuống chân Chu Nghiêm Phong.

Có điều chạy lên vài bước đột nhiên dừng , vẻ mặt tươi bỗng nhiên cứng đơ trong giây lát.

Lục Mạn Mạn theo bản năng đầu , đôi mắt sáng lên, đó là một nữ đồng chí, dáng dấp bảnh bao, vẻ ngoài trông tuấn tú như con trai, để kiểu tóc của nam giới, nếu cô mặc bộ quân phục thì trông sẽ giống một nữ giáo quan.

Chu Nghiêm Phong dừng cúi xuống nhặt quả cầu lông lên, định vứt qua bên đó, thì một ở bên bức tường chạy vòng qua, sảng khoái : "Đừng vứt, ném qua đây cho ."

Lục Mạn Mạn đầu Chu Nghiêm Phong, Chu Nghiêm Phong cau mày theo phản xạ điều kiện, đó quả quyết đáp quả cầu lông sang bên tường.

Anh giữ lấy tay cô: "Trước tiên để bọn họ chuẩn bữa sáng cho em ."

Loading...