Nhìn vẻ mặt của cô, Lục Mạn Hương cũng quan tâm, cũng hiểu trong lòng cô đang nghĩ gì, ngược lo lắng cho cô: "Mạn Mạn, lẽ em nên một đứa."
Trước n.g.ự.c Lục Mạn Mạn ướt một mảnh, cô chấm khăn giấy n.g.ự.c hồi lâu mới bình tĩnh , nghĩ tới điều gì đó, cô hỏi: "Chị thấy bố nhắc đến chuyện đó ?”
Lục Mạn Mạn khó giải thích với cô , vội vàng ngắt lời: "Để xem hai năm nữa , bây giờ chúng em còn kế hoạch ..."
Lục Mạn Hương ngắt lời: "Em dối."
Lục Mạn Mạn ngẩn , hóa tính tình chị gái cô cũng , vẻ mặt nghiêm túc giống như chị cả và của cô, cô nhịn mà bật , ôm cô lòng, dỗ dành: "Em dối, em thực sự dự định , bận công việc, em thì mới bắt đầu ở đây, nên em thời gian sinh con, em đợi thêm hai năm nữa."
Cô thấy chị gái còn gì nữa nên chuyển sang chủ đề khác: "Đi theo Thái Hiểu Hồng về nhà ăn tết cảm giác thế nào?"
Trên mặt Lục Mạn Hương hiện lên một nụ : "Bố cô là công nhân ở nhà máy cán khí, cô ở nhà lo việc nhà, còn một đứa em trai và một cô em gái, họ với khác, trong nhà náo nhiệt, trưa hôm nay chị và họ ăn bàn sưởi, đồ ăn nóng hổi, đều tươi , bàn sưởi đối diện với cửa sổ, giấy dán cửa sổ màu đỏ tươi... cảm giác thật dễ chịu."
Lục Mạn Mạn cũng cảm thấy vui vẻ khi nghĩ đến cảnh đó.
Cô thản nhiên : "Trước đây Thái Châu , chú bác nhà cũng đón tết cùng, năm nay ?"
Lục Mạn Hương lắc đầu: "Không hề bọn họ ở cùng . Tuy nhiên hai sân của họ cách một bức tường, Thái Hiểu Hồng nấu món gì đều mang sang nhà Thái Châu ở bên tường, nhà Thái Châu gì cũng sẽ mang sang bên , quan hệ của hai gia đình hòa thuận."
Lục Mạn Mạn suy nghĩ một chút cũng nguyên nhân.
Chị gái cô đến nhà Thái Hiểu Hồng ăn Tết, nếu hai nhà vẫn sống cùng như , khác sẽ là do chị gái cô quan hệ với Thái Hiểu Hồng, mà sẽ chị gái cô nhất định quan hệ ngầm với Thái Châu. Một đàn ông và một phụ nữ quan hệ thâm kín, điêu sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của chị gái cô.
Lục Mạn Mạn cho chị gái cơ hội tiếp, đếm ưu điểm của Thái Châu đầu ngón tay: "Anh năm nay hai mươi lăm tuổi, kém chị một tuổi, từng huấn luyện trong quân đội, thể còn trẻ khỏe mạnh, quan trọng nhất chính là trung thành đáng tin cậy...'
Dù Thái Châu nghĩ đến điều gia đình nghĩ đến điều thì cũng đáng quý.
Lục Mạn Hương theo bản năng : "Cũng khá ..."
Lục Mạn Mạn bỗng nhiên : "Chị, chị cảm thấy Thái Châu thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/159.html.]
Hôn nhân chỉ phụ thuộc một mà còn phụ thuộc gia đình, một gia đình như gì để chê cả.
Sau khi phản ứng , mặt cô lập tức đỏ bừng.
Hai nhà tách và còn như xưa nữa.
Cô gạt tay chị gái và : "Dù thì em nhất định sẽ tìm cho chị một gia đình , tận mắt trông thấy chị rể yêu thương, đau lòng cho chị."
Tuy rằng cô từ chối về nhà đón tết cùng cô nhưng cô cũng gì về việc cùng ai, Lục Mạn Mạn chị cân một cuộc hôn nhân , cô khác với cô, hôn nhân đối với cô là bức tường ngăn cách, nhưng đối với chị gái là đích đến và là bến đỗ, chị gái cô thực sự cần một mái ấm nhỏ.
Thái Châu đáng tin cậy, thậm chí so với Chu Nghiêm Phong, sẽ là một tình yêu đủ trọn khói lửa nhân gian, một tình ấm áp, nhưng nếu chị gái cô ưng cũng , đời nhiêu đàn ông như , cô sợ tìm yêu thương chị gái hết lòng ?
Lục Mạn Hương nhịn nữa, đỏ mặt tới che miệng của cô : "Chị gả, chị ở cùng em. Chị còn đang đợi em..."
Chillllllll girl !
Lục Mạn Hương đỏ mặt đến chịu nổi, miệng Lục Mạn Mạn, leo lên giường cùng cô, hai chị em nhanh chóng nháo.
Chu Nghiêm Phong ở đó bận rộn đến hơn mười giờ mới về.
Lúc Lục Mạn Hương rời , Lục Mạn Mạn đang trong chăn ngủ ngon lành.
Dưới ánh trăng Chu Nghiêm Phong đến bên giường, cúi xuống chạm má cô, còn nóng nữa, cúi hôn lên môi cô.
Cô ngủ ngoan chút nào, phần lớn chăn bông kẹp giữa hai chân cô, lật cô , đang định kéo chăn thì cô thấy bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng của cô vén lên, vòng eo của cô mảnh khảnh, tưởng chừng như thể nắm bằng một bàn tay, nhưng một nơi tròn trịa đến mức một tay thể nắm hết , trong bóng tối, tuyết ngấy hương mềm cùng mùi thơm khiến lòng mê mẩi, trái tim rung động.
Hơi thở Chu Nghiêm Phong trở nên đồn dập.
Lục Mạn Mạn tỉnh dậy, mở đôi mắt mơ màng và ngắm đàn ông cực kỳ ngang ngược trong cơn buồn ngủ, cô khẽ phát âm thanh nho nhỏ.
Ngay giây tiếp theo, mùi rượu thoang thoảng chợt tiến đến gân, một bàn tay to lớn, nóng hổi xuyên qua mái tóc và vòng qua phía đầu cô, giữ chặt phía đầu của cô, cúi mà hôn xuống, khác với sự dịu dàng, quyến luyến của , nay chỉ còn sự mạnh mẽ, ngang ngược, bá đạo khi cạy mở hàm răng trắng như ngọc trai mà một mạch đ.á.n.h thẳng bên trong, gắng dùng sức mà bao vây thành hào một cách nhiệt tình, nồng cháy.
Cho đến tận khi thở cô mới từ từ dừng .
cô chỉ mới lấy mà thở hổn hển, tiến về phía .