Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 334
Cập nhật lúc: 2026-03-27 23:23:10
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh tất cả những điều là vì cô?!
“Chồng ơi, quá ~”
Lê Sam liếc cô một cái, nhẹ, , lúc nhớ đến cái của thì gọi là chồng, lúc việc gì thì gọi cả họ lẫn tên.
Anh xoa đầu cô, “Bây giờ em mới ~”
Cô hì hì hai tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần, “Thực họ đều sống khổ, của Tiểu Hoa và các con cũng , còn thời gian thương và tin qua đời, cũng khó khăn !”
Vì thiếu ký ức của thời gian đó, trong lòng Lê Sam luôn cảm thấy vô cùng áy náy.
Trong mắt lộ vài phần khó chịu, “Nếu lúc đó một tổ chức, phòng ban nào đó giúp đỡ phụ nữ, thì cũng sẽ buồn đến .”
Nếu Thẩm Ninh của thông minh, lợi hại như , thể gặp họ ?
Vì , điều luôn sợ hãi chính là điều , nghĩ đến việc giúp đỡ chuyện cũng là vì nguyên do đó.
Nghe , Thẩm Ninh cũng cảm thấy vui, cô nắm lấy vai , xoa bóp.
Dịu dàng an ủi, “Bây giờ phòng ban , còn một nhà máy lớn như cung cấp cơ hội việc cho họ, tất cả đều là nhờ đó, !”
Anh những điều để giành lấy sự đồng cảm của Thẩm Ninh, cũng cần sự an ủi nào, Tiểu Ninh của là một tấm lòng lương thiện, càng đặt vị trí của khác, những khổ nạn từng trải qua sẽ thấy .
Không khí trở nên nặng nề như , nhẹ, “Em cũng mà, bà chủ Thẩm, đơn hàng của em, hiệu quả của nhà máy đồ hộp chỉ tăng lên, mà còn thể tạo thêm vài vị trí việc nữa đấy!”
Trách nhiệm lập tức dâng lên.
“Vậy em cố gắng việc, Thần Tài phù hộ cho việc kinh doanh của em ngày càng phát đạt, đến lúc đó để đơn hàng bay về nhà máy đồ hộp như giấy!”
“Ha ha ha, tin em nhất định thể.” Cười vài tiếng, chuyển chủ đề, “ thời gian thì thôi , em quá mệt mỏi!”
“Yên tâm , em là bao giờ để mệt mỏi ~”
Kỳ nghỉ tháng năm, hai bé gần như ngày nào cũng chạy theo hai em Dụ Cường, còn Tiểu Hoa thì ngoan ngoãn, ngày nào cũng ở bên cạnh .
Chẳng thế mà con gái thật chu đáo~
Kỳ nghỉ lễ mùng một tháng năm đều nghỉ, chỉ ngành dịch vụ là bận rộn nhất, đặc biệt là hai siêu thị mấy ngày nay gần như lúc nào cũng đông nghịt .
Quán mì của Từ Tuệ Như cũng đông khách đến bùng nổ, một bên lo việc ở xưởng, một bên lo quán mì, cô cũng sắp phân nổi.
Điều may mắn duy nhất là Vương Kiệt vẫn còn ở đây, cô như một viên gạch, cần đó!
Lê Sam đang nghỉ phép cũng trở thành lao động miễn phí, đích cảm nhận niềm vui của ngày Quốc tế Lao động.
còn tìm cho một giúp đỡ, kéo Thiệu Chí Vĩ đang nghỉ phép qua, mỹ danh là em thì giúp đỡ .
Thực trong lòng nghĩ gì thì ai cũng .
Vì ai thì cần cũng rõ.
Khiến Thẩm Ninh cũng thở dài một , lắc đầu, bất đắc dĩ , “Anh đó, đó, lòng riêng nha, giúp em như ~”
Nếu ánh mắt thể biến thành d.a.o, thì lúc Lê Sam chắc chắn cô đ.â.m cho mấy lỗ .
Rõ ràng với , đừng xen chuyện tình cảm của , thế mà cứ , chỉ vì là em của ?
Anh ngây ngô, vẻ mặt nịnh nọt, “Chẳng thấy siêu thị đông khách, bận xuể, dù lao động miễn phí dùng thì phí ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-334.html.]
Thẩm Ninh hừ một tiếng, “Bàn tính của sắp văng mặt em đấy.”
Cô liếc Vương Kiệt, thấy cô gì tự nhiên, mới thôi, “Thôi , thôi , lao động miễn phí cứ xem dùng .”
Mãi đến tối, siêu thị đóng cửa, mới nghỉ ngơi.
Thẩm Ninh cầm một xấp hồng bao trong tay, tập hợp , lượt phát cho họ.
Thiệu Chí Vĩ bất ngờ, chỉ , “ cũng ? Lao động miễn phí?”
“Lao động miễn phí gì chứ, đùa với thôi, hôm nay đều vất vả , đây là hồng bao tặng , mời ăn một bữa ngon, từ chối!”
“Cảm ơn bà chủ!”
“Bà chủ hào phóng!”
“Cảm ơn bà chủ!”
“Bà chủ phát tài!”
Từng cầm hồng bao, miệng ngọt như ăn mật, một đống lời ý .
“Được , , các ai cũng miệng ngọt, sắp dính hết cả miệng , tan , ngày mai đến đây nữa, Tiểu Anh, các tiếp tục cố gắng nhé!”
Đặng Văn Anh “ừm ừm” hai tiếng, vội vàng hứa, “Bà chủ yên tâm, siêu thị giao cho chúng , bà chủ cứ yên tâm!”
Phát xong hồng bao, Thẩm Ninh và cũng thể tan về nhà, chỉ Thiệu Chí Vĩ vẫn luôn theo họ.
Thẩm Ninh huých vai Vương Kiệt, “Này , nhiều như , vẫn đang đợi em đó~”
Lời trêu chọc xong, mặt Vương Kiệt đỏ bừng, cảm giác giữa hai cũng là khả năng, xem trạng thái của họ đều bình thường mà.
Lê Sam mở cửa xe, gọi một tiếng Thẩm Ninh, “Vợ ơi, Tiểu Hoa con bé ăn hoành thánh của quán Lý Ký, bảo chúng lúc về mua cho con bé một phần, chúng đường vòng nhé, Chí Vĩ, đồng chí Vương Kiệt phiền giúp đưa về nhé!”
Nói xong liền đẩy Thẩm Ninh ghế phụ.
“Không , đây……”
Anh “rầm” một tiếng đóng cửa xe, chạy sang bên , cắm chìa khóa, khởi động xe, nhanh ch.óng tẩu thoát khỏi ‘hiện trường vụ án’.
Thẩm Ninh như đàn ông ở ghế lái, “Còn dự mưu từ ? Hai phối hợp thật đấy!”
“Khụ, phạm nhân còn cơ hội biện hộ, huống chi hôm nay giúp cả một ngày, công lao cũng khổ lao, chỉ vài câu thôi, cho một cơ hội ?”
Cô lườm một cái, “Chẳng em lên xe , bây giờ những điều ích gì? Đi thôi.”
Bên , Thiệu Chí Vĩ chút kích động, chút căng thẳng, giọng cũng yếu nhiều.
“Tiểu Kiệt, đưa em về ?”
Vương Kiệt suýt nữa nhịn mà trợn mắt, “Nếu thì ? Anh em bộ về ?”
“Em gái, em về Kinh Thị chăm sóc bản thật nhé, gì là đến bệnh viện ngay, em cũng từng sinh con, bên cạnh cũng ai hiểu , chị thật sự yên tâm chút nào!”
Đàm tỷ nước mắt cũng lưng tròng, cảm xúc cũng lây sang cả Thẩm Ninh.
“Đàm tỷ, chị yên tâm, em sẽ tự chăm sóc cho , chị cũng chăm sóc bản thật nhé!”
Khiến cô cũng sắp lau nước mắt .