Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 322: Khách Quý Đến Nhà & Tài Năng Của Lê Tinh

Cập nhật lúc: 2026-03-27 23:21:41
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Lan vẫn mỉm , thèm phản bác lời họ. Cô lúc quyền lợi của họ tổn hại, đang lúc nóng giận, nhiều sai nhiều, chi bằng cứ để họ xả cho hết.

 

ván đóng thuyền.

 

Ông bác xong, còn hung hăng buông lời đe dọa, bắt họ nhất định trả nguyên trạng cửa hàng.

 

Nói xong liền dậy bỏ . Mấy chủ nhà khác thấy phía Tiểu Lan khả năng thuê tiếp nữa, mặt mày cũng xám ngoét ngoài.

 

"Lần thì , tăng giá chẳng tăng , đến cửa hàng cũng chẳng thèm thuê nữa! Giờ thì mất trắng tiền thuê nhà."

 

"Có gì , cửa hàng của chúng vị trí thế, chẳng lẽ cho thuê !"

 

Câu quả nhiên thành "lời tiên tri ngược".

 

Sau khi siêu thị chuyển , cửa hàng của họ đến hỏi thuê, chỉ là họ hét giá quá cao. Tiền thuê nhà cứ giảm dần, giảm dần, nhưng vẫn chẳng cho thuê , vì cư dân xung quanh đều lục tục chuyển hết.

 

Cũng dẫn đến việc mấy gia đình trở thành kẻ thù đội trời chung, già c.h.ế.t qua với , nhưng đó là chuyện về .

 

Bên phía Thẩm Ninh cũng đang thu dọn hành lý. Sắp Tết , về Nhạc Thành đón ba đứa trẻ, còn xử lý một đống việc ở siêu thị và chuyện ăn.

 

"Bà xã, là em ở Kinh Thị , để về, đường sá xa xôi, yên tâm!"

 

Tàu hỏa gầm rú lao qua, từ từ tiến ga. Cửa tàu mở , một lượng lớn hành khách đến trạm mang theo hành lý bước xuống.

 

Vương đại tỷ một tay xách cái túi lớn, một tay dắt Hồ Linh Linh, bận rộn gọi phía : "Lão Hồ, ông nhanh lên nhanh lên, đừng để lạc ."

 

Phía , Hồ Trường Thanh vội vàng vác vali hành lý rảo bước đuổi theo, Vương Kiệt cũng đeo túi xách theo .

 

Vừa khỏi ga, từ xa vẫy gọi họ.

 

"Chị Vương! Bên ! Bên !"

 

Tết năm nay Thẩm Ninh mời gia đình Vương đại tỷ đến Nhạc Thành ăn Tết, hai nhà lâu tụ tập, thuận tiện thể cùng bàn chuyện ăn.

 

"Ái chà, em đến lâu , trời lạnh thế , đừng để cóng đấy."

 

Vương đại tỷ xuống bụng cô, lo lắng hỏi: "Sao ? Con ngoan ? Có hành em ? Mang t.h.a.i con đầu lòng thế là vất vả lắm đấy."

 

"Không chị, em cảm thấy cũng chẳng khác gì bình thường, chẳng phản ứng gì cả. Hơn nữa em còn chẳng thấy lạnh chút nào, mặc ít hơn năm ngoái mà vẫn thấy nóng hầm hập."

 

Lúc cô chỉ mặc một chiếc áo khoác , áo len dày cũng mặc, so với năm, mùa đông năm nay quả thực ấm!

 

"Có m.a.n.g t.h.a.i thì hỏa khí vượng, nhưng cũng cẩn thận, đừng để lạnh, ốm đấy thì khổ."

 

Vương Kiệt tiến lên khoác tay Thẩm Ninh: "Tuy chị cả em bình thường lải nhải, nhưng em thấy chị đúng đấy. Chị ốm nha, giờ chị là đối tượng cần bảo vệ trọng điểm đấy~"

 

"Mẹ nuôi, nuôi, con sắp em trai em gái ạ?"

 

Thẩm Ninh xoa đầu Hồ Linh Linh: " , sắp thêm em trai em gái chơi với các con nhé."

 

Nói xong cô sang Vương đại tỷ: "Linh Linh năm nay cao lên nhiều quá, sắp thành thiếu nữ ."

 

Vương đại tỷ gật đầu lia lịa: "Chứ còn gì nữa, con bé lớn nhanh như thổi, để ý cái là nó lớn tồng ngồng ngay."

 

"Vậy chúng về , ở nhà sắp xếp xong xuôi ."

 

Lần Lê Sam dứt để đón , chỉ thể nhờ khác lái xe đến đón. Xe chạy thẳng khu gia thuộc, tình hình canh gác nghiêm ngặt vẫn khiến gia đình há hốc mồm.

 

Lần thì họ mới thực sự nhận thức rõ ràng về bối cảnh của Lê Sam.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-322-khach-quy-den-nha-tai-nang-cua-le-tinh.html.]

Thẩm Ninh vẫn là Thẩm Ninh, quan hệ giữa họ sẽ vì chuyện đổi.

 

Họ xuống xe, mấy đứa trẻ từ trong nhà chạy ùa , đặc biệt là Tiểu Hoa, cô bé nhắc đến chị Linh Linh suốt.

 

Trong khu gia thuộc, Tiểu Hoa là nhỏ tuổi nhất, các chị khác đều lớn hơn, cô bé chạy theo đuôi họ.

 

chị Linh Linh thì khác, cô bé thích chơi với chị Linh Linh nhất.

 

"Con chào bố nuôi nuôi, chào dì nhỏ, chị Linh Linh, em nhớ chị lắm!"

 

"Tiểu Hoa ngoan quá, càng ngày càng xinh thế , cứ như b.úp bê tây ."

 

Thẩm Ninh , trêu: "Đừng khen nữa, thì cái đuôi của Tiểu Hoa nhà em vểnh lên tận trời bây giờ."

 

"Mẹ, con mới thế ~"

 

Nhìn Tiểu Hoa đáng yêu, mấy lớn đều thích mê, dỗ dành vài câu cho bọn trẻ chơi.

 

Vào trong nhà, bàn ở phòng khách bày đầy hạt dưa, lạc, kẹo và các loại hoa quả chất đống.

 

"Mau mau , để em rót nước cho ."

 

Vương đại tỷ vội kéo tay cô : "Thôi đừng bận rộn nữa, em mau nghỉ , chị em còn khách sáo gì, cứ coi như nhà thôi, chị khách sáo với em ."

 

Chị kéo cái bao tải mang đến: "Mau đây xem, chị mang cho em đồ !"

 

Lôi từng món từ trong bao , nào là bong bóng cá, yến sào, sò điệp khô, còn cả bào ngư khô, mật ong, vân vân.

 

Toàn là đồ , hơn nữa ở thời đại mà mua nhiều đồ thế thì tốn bao nhiêu công sức.

 

Thẩm Ninh kinh ngạc thôi.

 

"Chị cả, cái ... cái quý quá, em nhận !"

 

Chị tỏ vẻ tán thành: "Ơ , em định bắt chị vác ngàn dặm xa xôi về ? Với , đây chỉ là tấm lòng của một chị ."

 

Ánh mắt chị rơi cô em gái bên cạnh: "Đấy, phần lớn là công lao của nó đấy."

 

Vương Kiệt gật đầu: "Đương nhiên , em tranh thủ nuôi của em bé chứ~"

 

Vương đại tỷ trêu: "Mày thì tự mà đẻ một đứa!"

 

Lại là một màn giục cưới trá hình.

 

Ở góc khuất chị thấy, Vương Kiệt lén nhún vai với Thẩm Ninh, vẻ mặt bất lực.

 

"Chị cả, chị mau cho em mấy thứ thế nào , em còn nấu ."

 

Quả nhiên giây sự chú ý của chị dời , bắt đầu kéo Thẩm Ninh lải nhải về cách chế biến các loại nguyên liệu , m.a.n.g t.h.a.i cần chú ý những chi tiết nào.

 

Vương đại tỷ đúng là "thánh buôn chuyện".

 

May mà nhanh đến giúp cô chia sẻ hỏa lực.

 

"Thím nhỏ, cháu đến ."

 

Lê Phán Đệ, , bây giờ gọi là Lê Tinh, cô bé ngôi của chính , tự tỏa sáng.

 

Cô bé giống như một ngôi bình thường trong vô vàn ngôi bầu trời, nhưng cuối cùng cô bé cũng thể là chính , phát quang tỏa nhiệt cho bản , sống cuộc đời của riêng .

 

 

Loading...